Gian nan khe nóng 2 – nối dài yêu thương (phần 3)

Ngày 16/7/2010 – Phạt mở rộng đường lên điểm trường và làm hàng rào
Những giọt mồ hôi, dầm mưa và 1 số thương tích bởi hàng rào.

Trong ngày thứ hai, sau khi những tặng phẩm tình nguyện được vận chuyển từ    ngoài ủy ban vào trong bản, nhìn thấy đoàn xe máy vượt qua được đoạn đương núi hiểm trở, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Thế nhưng ngay sau đó khó khăn lại xuất hiện để chuyển đồ từ ngay phía dưới bản lên lớp học, chỉ một đoạn đường ngắn vài trăm mét thôi, nhưng đường dốc và hẹp, xe máy chở đồ nặng đi lên vừa khó khăn vừa nguy hiểm, chúng tôi huy động toàn bộ đội ngũ cùng nhau đẩy từng chiếc xe máy chở đồ vượt qua đoạn dốc này. Sau khi nhìn thành quả mà tất cả mọi người cùng nỗ lực đạt được, trong chúng tôi dường như cùng một ý nghĩ : “Con đường nay cần phải được làm lại cho tốt hơn”, nghĩ là làm, ngay lập tức trưởng đoàn lên gặp anh Nhì là đề xuất ý tưởng, và ngay sáng hôm sau, tay trong tay mỗi chúng tôi nào là xẻng nào là cuốc, cộng thêm một khí thế rất mạnh mẽ, cả đoàn cùng nhau người đào người cuốc, quyết tâm tạo nên một con đường mới, những bạn nam làm việc không biết mệt, bên cạnh có những bạn nữ thỉnh thoảng chạy ra cổ vũ, chụp ảnh, chen lẫn những giọt mồ hôi là những tiếng cười. Đến đoạn cua khó nhất, có một thân cây rất to chắn giữa làm hẹp con đường, chúng tôi dùng đủ mọi cách từ việc lấy dao chặt cây, đào rễ nhưng chẳng lay chuyên được chút nào, đang loay hoay đến toát mồ hôi chưa biết làm thế nào, chợt một bạn trong đoàn chúng tôi chợt reo lên nói rằng đã có cách, bạn đó bảo mọi người hãy nghỉ ngơi 1 chút rồi chạy như bay xuống khu nhà dưới, chúng tôi chưa hiểu bạn đó định làm gì, tranh thủ ngồi nghỉ tạo dạng để em Hương Zin chụp ảnh, một lúc sau thấy bạn đó về, mang theo hai anh trai rất lực lưỡng, tay cầm cái cưa máy to, đang hăm hở đi lên, và thật nhanh chóng, chỉ một loáng với chiếc cưa máy kêu to như cái nổ, gốc cây to đã bị hạ gục, thêm một chút san san lấp lấp, cả con đường đã rộng và đẹp hơn rất nhiều. Đứng trên đồi nhìn xuống thành quả cả buôỉ sáng, từ bây giời mỗi khi chuyển đồ lên đây, thật dễ dàng hơn biết bao nhiêu, một niềm vui nhỏ nhỏ nhưng thật khó tả trong mỗi chúng tôi.

 

nhật kí yên bái

Buổi chiều, nhiệm vụ quan trong không kém phần so với con đường, được chúng tôi đặt ra đó là lợp một hàng rào xung quanh khu đồi, bởi phần lớn học sinh của trường là trẻ nhỏ, mà xung quanh con đồi toàn là dốc nhưng chẳng có gì che chắn, thật quá sức nguy hiểm, chỉ một phút các em vui đùa, chạy nhảy, cũng có thể trượt chân ngã xuống. Công việc được nhanh chóng lên kế hoạch và phân công rõ ràng, một nhóm được điều động vào rừng đi chặt tre để làm rào, một nhóm thì đóng sẵn những cọc gỗ xung quanh khu trường học, để đợi làm hàng rào. Ngay khi tre được mang về, với những con dao mèo sắc bén của người dân bản, từng cây tre được chúng tôi chặt thành nhiều khúc, để đan hàng rào, lúc đầu tất cả mọi người đều loay hoay không biết làm thế nào để đan hàng rào cho chặt, cho khít, cứ cắm xiên cắm xeọ suốt mộc dọc, rồi dùng lạt buộc chặt lại, nhưng đúng như các cụ thường noí, trăm hay không bằng tay quen, chỉ sau một loáng lúng túng, đã có chút kinh nghiệm “thương đau” từ đoạn hàng rao trông không giống ai, chúng tôi đã nhanh chóng sắp xếp các nan tre cho hợp lý hơn, đặt thẳng hàng hơn, cùng nhau tạo ra phiên bản hàng rào 2, năng suất cao hơn và đẹp hơn rất nhiều. Một kỷ niệm rất đáng nhớ không thể quên trong buổi chiều hôm đó, đấy là tất mọi người đang hăng say đan hàng rào thì trời đổ mưa to, thế là phải chạy nháo nhào vào trong nhà trú mưa, mưa trên núi thật khác với đồng bằng rất nhiều, cả bầu trời xám xịt lại, mưa như trút nước, kèm the cả hơi lạnh miền cao, từng đợt gió thổi mát rượi, dường như không ai nghĩ bây giờ đang là mùa hè, nếu như đang ở hà nội dù có bật điều hòa cũng vẫn thấy nóng hừng hừng. Nhìn hàng rao mới làm xong một nữa, một vài chỗ vẫn còn trống hốc hoác, ai cũng cảm thấy bứt rứt, khi công việc chưa hoàn thành, và ngay khi trời ngớt ngớt mưa, tự nhiên không ai bảo ai, mọi người chạy ra, mỗi người một tay, người thì trẻ tre, người thì buộc lạt, và khi đoạn hàng rào cuối cùng được lợp xong, khuôn mặt mọi người mới dãn ra, cùng nhau nở một nụ cười mãn nguyện. Hi vọng rằng, với chiếc hàng rào này sẽ giúp các em vui chơi thoải mái hơn, an toàn hơn!!!

 

gjhgjh

yên bái p3

Ngày16/7/2010- theo Tú (tự kỉ )