Gian nan khe nóng 2 -nối dài yêu thương (phần 4)

Ưa di chuyển và thích khám phá,chắc tại cái tính đó mà cuộc đời tôi lúc nào cũng xoay quanh những chuyến đi,có những người bạn trách tôi đi quá nhiều nhưng có thử một lần thì bạn mới hiểu được.Đi để hiểu,để khám phá và đi để … trưởng thành

 

 

NHẬT KÝ KHE NÓNG 2

Từ một dòng stt của một người bạn,người chị đã gắn bó ở TNT tôi đến với chuyến đi,với những người bạn Niềm Tin một cách thật tình cờ và cũng thật đặc biệt.Không qua một vòng xét duyệt hay bất cứ một buổi họp hành nào tôi vẫn “ đặc cách ” được tham gia vào chuyến đi ( Trích lời Hà gà )
Ngày khởi hành , Hà Nội mưa một trận to kèm với việc cái thẻ ATM bị nuốt khiến tôi chẳng thể rút được tiền,có vẻ như là một điềm báo cho chuyến đi đầy trắc trở.19h30 có mặt tại kho tập kết đồ,tất cả đã được chuẩn bị hết chẳng còn việc gì cho một kẻ đến sau. Ngoài chị Nhung,bạn Chuồn, e Hà gà,Trung 3ti,còn lại thì tất cả đều là những người bạn mới sẽ cùng đồng hành với tôi trong suốt 5 ngày dài.20h – xe tải có mặt,tất cả tập trung chuyển đồ và xe máy lên ô tô.
… 22h00 tức là chỉ còn 5’ nữa tàu chạy thì cả nhóm mới cơ bản ổn định xong xuôi,từ việc gửi xe lên tàu,tìm chỗ ngồi và ngay cả việc chụp ảnh kỷ niệm trước chuyến đi.Tàu chuyển bánh cũng là lúc bóng của những thành viên HN cứ xa dần xa dần.Mà tìm chỗ ngồi được rồi cũng có phải là yên đâu,xong rồi còn cạnh tranh để đòi lại ghế đã bị một số hành khách ( mua vé phụ ) chiếm mất.Cái lúc này cứ phải đứng ở đó để mà nghe cái giọng dứt khoát với chua ơi là chua của e Xoài thì mới cảm nhận được hết cái sự căng thẳng trong việc đòi ghế
Gần 3h sáng,tàu đỗ xịch trước ga Yên Bái,có tất cả 15’ để vừa xuống tàu,vừa chạy ngược lên phía đầu để hạ xe.Mệt, được cái ra đến cổng thì 2 zai Yên Bái đã có mặt kèm với một can xăng để tiếp tế cho những cái bụng (xe) đang đói cồn cào vì khát. Cả đoàn chia nhau làm 2 tốp để về ngủ 2 nhà, Xoài Chi Việt Hùng là một đội,những thành viên còn lại thuộc đội số 2.Giữa đêm,cả thành phố YB đang chìm trong giấc ngủ say thì ngay phía ngoài đường,2 tốp thanh niên đang hò hét,hô hào,rú ga ầm ĩ làm náo động cả một đoạn đường ( đoạn này là chém gió chứ cả đoàn mệt phờ rồi, người còn hem buồn tắm lăn ra ngủ thì hò hét rì ^^)

Trích
7h sáng trời bỗng mưa tầm tả, hic, cả nhà gọi nhau í ới, đến khổ. Chị Hà gọi cho 1 cơ số người kêu phải hoãn chuyến đi….. Yên Bái cũng đang mưa,nếu cứ liều thì sẽ ảnh hưởng tới sự an toàn của tình nguyện. Thật sự nghe câu đó tớ cụ hứng ghê gớm….bình thường tớ siêu thích mưa vậy mà nay thấy cáu ghê gớm !!Người ta đi làm tình nguyện mà ông trời cứ khóc tức tưởi, phải chăng lại ko nỡ để nhà mình đi, nhớ quá nên là khóc mãi thôi… Azn Azn Azn
10h sáng, trời vẫn mưa, điện thoại lại réo tiếp, tranh cãi, thuyết phục, cân nhắc cuối cùng rằng thì mà là nhóm vẫn quyết tâm đi. Trời mưa thì mặc trời mưa, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân. Hehe Grin Grin
2h chiều, tớ và chị Chuồn có mặt ở nhà em Ngựa (úi ko dám muộn với em nì, ko là em ý nói cho thì phải bít, cũng sợ ^^). Đồ đoàn nằm ngổn ngang. Nhìn đống đồ quyên góp nì mới thấy đc sức mạnh tinh thần và sức lực của nhà mình, quyên góp cũng siêu mà thu dọn cũng siêu. Một bãi chiến trường như thế mà chúng ta cũng dọn sạch sẽ đc. Tự hào quá xá Tuyệt vời^^……….Siêu cám ơn em Ngựa đã nhiệt tình giúp các anh các chị thực hiện nhiệm vụ. Nhưng “phê bình” là đã làm cho các chị cười ngả cười nghiêng trong nhìu hôm làm cho năng suất cũng bị giảm đi chút ít ^^. lol
8h tối , mọi người có mặt ở nhà em Ngựa để chuẩn bị lên đường, ai cũng hối hả, có gì đó rất chi là hào hứng hiện rõ trên khuôn mặt từng người. Sắp bước vào 1 hành trình khá gian nan, hứa hẹn những tình huống đầy thử thách nhưng có vẻ ai cũng thích thú lắm!! :)Có hơi buồn 1 chút là trưởng ban tổ chức là chị Hà gà ko đi đc cùng đoàn, nhưng anh em vẫn quyết tâm sẽ cố hoàn thành nhiệm vụ đc giao, người ra đi sẽ làm thay nhiệm vụ những người ở nhà. Sau những lời phỏng vấn, những bức hình chụp, cả nhà rục rịch dọn đồ, bì to, bì nhỏ, bì vĩ đại, thùng nhỏ, thùng to, thùng khổng lồ, đều đc anh em bê hết ra xe tải.Mấy cái đèn bin lờ mờ soi để chằng mới buộc, băng rôn khẩu hiệu đều đc căng lên cẩn thận. Các thùng và các bì cũng đc sắp xếp ngăn nắp. 1 cái xe máy đc đi cùng ô tô. Tớ nhớ ko nhầm là có hơn 40 thùng và bì các thể loại tổng hợp đò quyên góp và đồ chúng ta mua tặng các em. Đầy cả 1 cái xe tải. Ấy thế mà còn tận 17 bì quần áo nữa đc gừi về ủng hộ cho bên Thanh hóa, cùng rất nhìu sách vở đồ dùng mà ta còn tận dụng đc. Càng nghĩ càng thấy sao nhóm mình siêu thật !!!!!! lol lol
9h hơn ,mọi người xuất phát ra ga. Chưa bao giờ tớ đi xa mà đc tiễn chân bịn rịn như thế. Tại rất nhìu người tiễn ý, nào chị Kun , Hà pa tai, Trung bati, anh Kiên, chị Hà gà, Tú khỉ ( có thiếu ai nữa ko nhỉ). Chuyến đi nghe sao lâm ly hơn. Hì hết post ảnh những thành viên của chuyến đi, rồi lại post ảnh những thành viên đi tiễn.Nhóm mình quậy tưng bừng làm rộn ràng cả 1 góc ga!!Mọi người ngó nhìn, ta thì vẫn cười, ta thì vẫn chụp, câu chào nhau hứa hẹn, nhắn nhủ bao nhiu thứ. Người đi thì cố gắng, người ở nhà thì cổ vũ tinh thần.
10h đoàn tàu xình xịch rời sân ga, và ko hỉu hum nay là ngày chi mà tàu đông đến vậy, toàn là ngồi ghế phụ mà chen vào ghế chính như đúng rùi ý, hichic.Nhà mình có ghế phải ngồi 4 người. Bon chen chật chột, nhưng mà cũng bình thường thôi.Chỗ Xoài, Việt, Chi công chúa bắt đầu bài bạc, còn ghế tớ và chị Nhung lôi sách ra hát hò. Bên kia bác sĩ Tài , Ngựa em, anh Tiến, anh Hùng thì ngồi măm măm và tán chuyện. Bên góc xa xăm, chị Hương Zin , chị Nghĩa , anh Tú, anh Long có vẻ yên ắng hơn…He, anh Tiến và Ngựa em ngồi luyên thuyên nhưng lại rất chi là có duyên, he mấy bác mấy em cứ quay mặt ra nhìn mấy anh em rùi tủm tỉm cười. Đồng hồ càng tiến tới 12h thì tiếng nói tiếng cười bên góc Ngựa em và anh Tiến càng lớn, đến mức chị Nhung phải quắc mắt nhắc nhở, các hắn mới chìm xuống 1 tí, còn mọi người xung quanh chỉ nhìn 2 tên rồi cười, cái điệu cười pó tay ý chứ. Tớ thì chẳng hỉu sao lại ngủ ngon lành đc 1 giấc trong khi mọi người nói chuyện tán phét như thế, theo như chị Nhung kể thì tớ gật gù hết bên này sang bên kia rùi gật vào vai chị ý. Hị hị, em cám ơn chị đã cho em mượn tạm bờ vai của chị để làm gối nhé !! :xXoài chi, Việt, Chi công chúa, anh Hùng đi ăn thì sau khi về đã ko còn chỗ để ngồi, Xoài chi và Việt phải đứng 1 lúc sau đó mới có chỗ ngồi.Tranh thủ lúc đó Xoài ta tác nghiệp, tuy ko có ảnh để đời nhưng cũng có 1 vài bức gây chú ý. Grin Grin
2h sáng, mọi người chìm vào giấc ngủ, chỉ mỗi mình chị Nhung, tớ với Việt Xoài thức. Chị Nhung thì chắc do trăn trở quá ko ngủ đc, tớ thì do đã ngủ đc 1 tí, còn Việt thì tớ đoán rằng tại Xoài có cái túi tiền siêu to nên hắn ko ngủ mà chỉ ngồi nhìn Xoài ngủ thui!!:))Tớ tranh thủ chụp 1 vòng quanh cảnh mọi người ngủ để ghi lại những khoảnh khắc đáng iu của cả nhà. :)Gío thổi siêu mát, nhìu lúc còn hơi ren rét.Trời tối đen như mực, thỉnh thoảng nhìn thấy loang loáng nước ngập ở bên đường. Chẳng bít rùi mai ra sao, có chăng có bão, có chăng có lũ thì đội chúng tớ nhất định sẽ vượt qua thui. Vạn sự khởi đầu nan mà, ban đầu gặp nhìu khó khăn thì về sau càng may mắn……………Zzz
3h sáng, tàu dừng bánh, mọi người xuống ga, đồ đạc mọi người hô nhau cầm loạn xạ. Trước khi xuống tớ phải kiểm tra thật kĩ tại sợ cái vụ cầm nhầm đồ lần thăm Yên Bái trước lắm rùi. Ở ngoài, Minh và anh Vịnh đã đợi ở cổng ga.Đoàn nhà mình chia thành 2 tốp: tớ, Xoài Chi, anh Hùng, Chi công chúa, Việt vào nhà anh Vịnh. Khổ thân anh ý, bọn tớ 3 con gái thì đc nằm giường, Việt và anh Hùng nằm ghế còn anh Vịnh thì nằm đất!!Hic, cám ơn anh ý nhìu nhìu lần mất!!Lục đục mãi gần 4h sáng nhà anh Vịnh mới tắt đèn đi ngủ . Tốp thứ 2 là mấy bác còn lại về nhà Minh ngủ. Có vẻ về đến nơi là mọi người lên giường đi ngủ lun, nên khi tớ gọi điện hỏi thăm chị Nghĩa thì chị ý đã đáp lại với cái giọng k còn gì ngaí ngủ hơn. Chúc cả nhà ngủ ngon…..
7h sáng ngày thứ 4, xe tải có mặt tại cửa ga trong lúc đó thì các TNV của chúng ta vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ sau nửa đêm dài trên tàu.Tập trung chuẩn bị hành lý, ăn sáng xong xuôi,toàn bộ đoàn bao gồm 16 người trên 8 xe tập trung “hộ tống” xe tải,hướng thẳng về trung tâm của huyện Văn Yên – Thị Trấn Mậu A.Chừng hơn một tiếng sau là đoàn đã dừng chân tại thị trấn,mọi người nghỉ ngơi uống nước mía trong khi Xoài và Nghĩa dưới sự hướng dẫn của Thành kute( bạn của Vịnh- một chiến sĩ nằm vùng của nhóm ở Yên Bái) đã đi mua thêm một số đồ ăn khô để mang vào Khe Nóng ( Sau này khi suýt bị kẹt tại khe nóng mới thấy mấy thứ này đáng quý biết bao )

Đúng 12h trưa, dưới sự dẫn đoàn của Thành kute toàn bộ 9 xe và 17 người tiếp tục cuộc hành trình vào xã Mỏ Vàng.Đường nhỏ chỉ còn bằng ½ so với đường từ YB vào Văn Yên, tuy nhiên được cái toàn các anh hùng xa lộ nên quãng đường đó chẳng thấm vào đâu, cộng với sự háo hức vào KN đã làm bay hết sự mỏi mệt, trên mặt ai cũng lộ rõ trạng thái vui vẻ.

Thiếu giấy tờ giới thiệu, thiếu sự báo cáo về hoạt động tình nguyện của đoàn của xã( đơn vị địa phương đóng dấu đồng ý tiếp nhận nhóm ) cho huyện và tỉnh, gây mất cảm tình ngay từ giây phút đầu tiên cùng với một sự kiện chính trị “nho nhỏ” vừa xảy ra tại xã đã buộc chúng tôi phải quay trở lại thị trấn,không được phép vào sâu hơn nữa.Có một vài ý kiến muốn cứ cố gắng bất chấp để vào KN2,thăm các em,các thầy cô đang đợi ở đó,tuy nhiên vì không muốn làm ảnh hưởng đến các thầy cô cũng như không thể lường trước được điều gì đang chờ mình nên chúng tôi đã quyết định trở lại Mậu A.

Tinh thần của mọi người giảm xuống rõ rệt,mệt mỏi,đói rã rời, cả đoàn quyết định thuê một KS nhỏ để nghỉ ngơi và bàn bạc tiếp phương hướng giải quyết.Nhiều hướng được đưa ra,thay đổi địa điểm tiến hành ( một xã khác của huyện Văn Chấn ),để lại đồ ở đó và lẳng lặng quay về HN,tìm mọi cách để có thể vào KN tiếp tục thực hiện chương trình …. Mỗi phương án đưa ra đều bao gồm cả cách giải quyết cũng như vướng mắc gặp phải.Việc chuyển đồ sang một xã khác sẽ thuận lợi hơn rất nhiều về mặt thủ tục, do có sự hậu thuẫn từ các mối quan hệ của Vịnh,tuy nhiên chi phí để vận chuyển đồ quá cao.Việc để lại đồ ở trường và quay về HN thì việc kiểm soát những món quà mà đoàn mang lên với mục đích trao tặng người dân và các e nhỏ rất khó.Cuối cùng mọi người nhất trí với phương án,quay về Tỉnh tiếp tục xin giấy tờ để hoàn thiện ngay trong sáng ngày hôm sau,kịp để đoàn có thể vào KN trước khi trời tối

Trong cái quãng thời gian đang nghỉ ngơi, vì nghĩ đoàn ở nhà cũng đã đến giờ phải trả khách sạn và về cơ bản mọi thủ tục đã xong xuôi nên đã gọi điện nhắn mọi người cứ chủ động vào xã trước.4 chị em quay ngược về thị trấn để làm nốt thủ tục với huyện đoàn,vào gặp thầy Đích để mượn chìa khóa cũng như nghe lời dặn dò từ thầy,cũng thấy hơi ái ngại một chút vì thiếu sót của mình mà thầy cũng gặp phải kha khá rắc rối.Và khi tất cả mọi rào cản đều đã xong thì không còn gì có thể ngăn cản cái sự vui mừng tột độ để bỏ lại tất cả mọi ưu phiền,nhằm hướng Khe Nóng 2 thẳng tiến.

Theo Mr.Long