Gian nan khe nóng 2 – nối dài yêu thương (phần 5)

Ngang qua cổng trường,chỉ thấy thấp thoáng bóng của Xoài và Chi công chúa đang vật vờ đi lại để giết thời gian,cũng chẳng kịp dừng lại mà chỉ vội hô mọi người chuẩn bị đồ để di chuyển,nghe rõ trong tiếng reo hò của mọi người có xen lẫn những niềm vui mừng không tả được.Tôi và Nghĩa tiếp tục chạy thẳng vào UBND xã để chuyển giấy giới thiệu của Tỉnh và Huyện,lúc này vì đồng chí bên Huyện đoàn chưa vào nên vị thế của mình vẫn hơi bị át một chút.Tất cả thay đổi khi có sự xuất hiện của anh “cán bộ” cùng với một cơ số lời truyền đạt ( từ tỉnh xuống).Đến lúc này thì một vài vị cán bộ xã đã ra và nói ( với một thái độ khác hẳn) đoàn cứ di chuyển vào trước,mai sẽ có người giúp chuyển đồ vào sau ( Cái này là nhờ công rất lớn của mẹ Hùng)

Trời đã tối nên phải giục mọi người đi ngay để còn kịp qua mảng,cũng như vượt qua cái đoạn đường đầy khó khăn phía trước.Đúng ra là tôi và Nghĩa sẽ phải đợi a Quyên bí thư đoàn xã để bàn giao một vài thủ tục rồi mới vào,tuy nhiên lúc này vì quá tự tin bởi vị thế của đoàn lúc này đã khác Cheesy nên mặc ai đợi cứ đợi,ta cứ bám theo đoàn để vào

 

Quãng đường 17km cuối cùng để vào KN2 được mở màn bởi những đoạn đường siêu bẩn, siêu xấu và vô vàn các loại ổ gà vịt ngan ngỗng cũng như ổ voi và khủng long >”<

 

 

Sau khoảng gần 1 tiếng di chuyển, cả đoàn đã tới con đường nho nhỏ dẫn xuống bến mảng,dừng xe kiểm soát quân số bỗng thấy thiếu mất 1 xe của Giang tồ và Tú béo, đoàn chia làm 2, một phần do cô Hoa dẫn đường tiếp tục đi vào KN2,Nghĩa,Tôi cùng với Tiến-Hương dừng lại để đợi.

Chừng 15’ vẫn không thấy bóng dáng xe kia đâu,l inh cảm họ hỏng xe dọc đường nên tôi và Tiến đã mang theo bộ đồ sửa xe quay ngược lại để tìm kiếm.Vừa đi đường vừa hỏi những người dân đi ngược chiều xem có vô tình gặp một cặp nào bị hỏng xe trên đường không,hy vọng đã được lóe lên khi một người dân bản nói có nhìn thấy một xe hỏng đang sửa dọc đường.2 a e tiếp tục đi ngược lại,chừng 2km sau thì gặp được đôi kia ở chiều ngược lại,mừng như bắt được vàng, mấy a e nhanh chóng quay lại bến mảng để kịp sang sông trước khi trời tối
Lần đầu tiên di chuyển qua sông kiểu này,cảm giác vừa lạ,vừa run nhưng cũng đầy lo sợ ( vì thực ra là không biết bơi)

Trời bắt đầu xẩm tối, con đường càng dốc ngược và bé lại,những chiếc xe luôn phải cài số 2 để oằn mình vượt qua.Đã từng xuôi ngược nhiều vùng ở Tây Bắc, đã từng đi những chuyến đi mà khi trở về được coi là sự may mắn,nhưng quả thật dù đã được xem trước ảnh tôi cũng không ngờ là con đường vào bản lại khó khăn và nguy hiểm đến vậy

Đây là một đoạn đường khá rộng,được giới chuyên môn đánh giá là dễ đi

Bắt đầu lên hết đoạn đường đẹp, mà thực chất là một đoạn đường đang được thi công, con đường vào bản bắt đầu bằng một đoạn dốc nhỏ khoảng 10 độ, toàn cát và có vẻ không được to cho lắm.Dừng xe trên đỉnh dốc để thử đi bộ xuống khảo sát qua con đường,nhìn thì không có vẻ gì khó khăn nhưng …. cứ đi rồi sẽ biết.Tay lái và tâm lý không vững thì chắc bạn sẽ không có cơ hội để thử lại cái cảm giác mạo hiểm này lần thứ 2 nữa.


Và nhìn từ bên này sườn núi thì con đường chúng tôi sẽ đi là thế kia đấy

Đá ơi,đừng lăn lúc chúng tôi qua nhé

Thử thách đầu tiên chính là đoạn đường chỉ vừa … đúng một xe đi qua,cách duy nhất là ngồi trên xe và lao qua vì bạn sẽ không có đủ khoảng không để đứng và dắt xe qua đâu nhé.Nhìn ở góc ảnh này bạn chỉ có thể nhìn thấy đoạn đường khó đi,tuy nhiên nếu trượt chân thì ở bên trái là một cái vực sâu khoảng …100m thôi.Vượt qua đoạn này mấy anh e cũng phải dừng lại,làm một lon bò húc để lấy lại tinh thần.

Nghe anh dân bản dẫn đường nói “Đường dễ đi rồi,từ đây vào đến bản chỉ còn vài đoạn xuống dốc nữa thôi” khiến chúng tôi mừng như bắt được vàng,tuy nhiên chỉ khoảng vài phút sau thì phát hiện ra rằng,cục vàng này cũng chẳng dễ nhằn tí nào.Đoạn đường còn lại tuy có rộng hơn đoạn đầu tiên một chút ( khoảng 70-80cm) nhưng dốc và cua liên tục,cảm tưởng nếu bạn về số 0 để thả con dốc này và đoạn dốc là một đường thẳng tắp thì bạn có thể tăng tốc lên 70km/h rất nhanh.Buộc phải gài số 1 để giảm tốc độ ( bởi quá dốc và quán tính quá lớn) trong suốt đoạn đường.

Những đoạn khó, xế phải bỏ lại ôm đi bộ

Chừng 20’ sau đoàn đã tập kết được tại bản.Mệt mỏi nhưng sung sướng,bởi cuối cùng cũng đã vào được đến Khe Nóng 2.Lúc này trời đã tối
Khuân vác hết đồ đạc lên trên trường (nằm trên một quả đồi nho nhỏ) sắp xếp và dọn dẹp phòng học để làm nơi chứa đồ cũng như sinh hoạt trong vài ngày tới xong xuôi thì trời cũng đã tối mịt.Giúp các chị e làm vài cái dây phơi,chuẩn bị ít củi xong xuôi mấy zai rủ nhau đi tắm suối,trời thì vừa lạnh vừa tối mà gần chục thằng đi cùng nhau chỉ dùng 1 cái đèn pin nhỏ đúng bằng ngón tay cái.Vừa đi vừa soi đường,vừa tìm xem nước chỗ nào tắm được.Tuy nhiên vì trời đã quá tối cộng với quá mệt nên mấy a e dừng chân ở một cái chỗ nước sâu đến …mắt cá chân,chia nhau ra,thằng soi thằng tắm.Chừng nửa tiếng thì cả lũ lại lục đục kéo nhau về,cái hôm đầu tiên thì dường như là tắm lấy lệ thôi,có nhìn thấy cái gì đâu,nước thì lại cạn,mà máu hơn lại còn tắm cuối nguồn )
Do trời tối ( lại đổ cho trời tối) và đồ đạc chưa được vận chuyển vào nên hôm đó bữa tối của cả đoàn là mì tôm nấu với bí,mệt nên cái gì ăn vào chả ngon,nồi mỳ tôm nhanh chóng được giải quyết nhanh và cực kỳ gọn.Buổi tối trên núi cảm thấy thật thoải mái,không ồn ào,không bụi bặm,yên bình và im lặng.Mọi người chia làm 2 đoàn, một xuống nhà anh Hờ,một sang nhà anh Cha,những người còn lại thì ở nhà để đun nước và nấu cơm chuẩn bị cho sáng hôm sau.Chả biết phân chia thế nào,cơ mà các gái nhà mình ( trừ e Giang tồ ) chắc là quen đun bếp gas hết rồi nên nhìn cái bếp củi mà chỉ muốn khóc Grin Đội bếp gồm có 3 bếp chính ( thường xuyên trực chiến ở bếp và chuẩn bị thực phẩm ) đó là e Giang tồ,Thành béo và tớ.Đun nước và nấu cơm xong xuôi thì cái đoàn đi chơi cũng về đến nơi,nhìn mặt ai cũng có chút hồng hào ( sau này được biết là trên đấy họ cũng có tục vào 3 ra 7 như ở dưới xuôi,mà đội nhà mình đi chơi đúng cái h rượu của các anh ý) Cơm nắm,một món ăn dân dã và ngon cực được làm theo cách : Lấy vỏ mỳ tôm bóc ra,nhồi cơm vào trong,dùng khăn mặt bọc ở ngoài, rồi đặt xuống thớt,gạch đá cứ thế mà đập,khi nào mỏi tay thì bỏ ra tạo hình.Với cái công thức này thì e Xoài đã đoạt giải sáng tạo trong buổi thi nặn cơm hôm đó ,nắm cơm của em có hình trái tim i love
Đêm đầu tiên của cả đoàn diễn ra trong yên bình,lý do bởi quá mệt

mr.Long