Nhật ký được mong đợi nhất tháng 7:…gian nan khe nóng 2 – nối dài yêu thương (phần 1)

Chưa có chương trình nào lại để lại cho tôi nhiều cảm xúc như vậy. Vui có, buồn có, hừng hực lửa có, bất lực có, … Có những lúc làm việc cùng nhau, ôm bụng cười ra cả nước mắt, có những lúc bức bối, bế tắc đến mức… tự kỉ…
Nhưng có một điều mà tôi muốn làm nhất: đó là nói lời cảm ơn tới những người bạn, những người đã đi cùng chương trình, đã ăn ngủ cùng chương trình, đã cùng tôi chia sẻ những niềm vui cũng như khó khăn của lần đầu tiên làm trưởng BTC 1 chương trình lớn.

 
Lần đầu tiên, những vấp váp, những thiếu sót còn nhiều hơn núi… cũng từ đó mà tôi nhận ra rằng chúng ta có khả năng thích ứng thật tuyệt vời! Vấn đề j cũng có thể được giải quyết nếu chúng ta thật sự muốn. Cứ dần dần, chương trình đã đi qua… tuy không oanh liệt như mong đợi, nhưng cũng thật đáng tự hào!
Phải nói rằng, tôi thở phào khi mọi người về đến Hà Nội an toàn… Chương trình có thể gọi là cơ bản thành công, các nhiệm vụ nêu ra đều đã hoàn thành… quan trọng nhất là các em đã nhận được tình cảm của mình, đó là điều tôi trân trọng nhất.

Thật buồn vì lần này k đi cùng mọi người được, k cùng trải qua những niềm vui, sự khó khăn trên đó cùng mọi người. Nhưng tôi hiểu mà, tôi thấm được những khó khăn mà mọi người đã trải qua.
Tôi phát khóc khi họ k cho đoàn ta lên Khe Nóng 2, bồn chồn khi ai cũng mệt mỏi cả rồi, lo lắng k biết mọi người có còn sức và nhiệt để đi đến cùng k…
Tôi theo dõi thời tiết từng ngày.
Tôi hốt hoảng khi anh Vịnh bảo trên đó cũng mưa to, k liên lạc được với các bạn,…
Tôi thấy lo khi Xoài gọi, nói anh Long và Hương ốm…
Hơn j hết, Tôi mong các bạn bình an…
Và tôi vui khi các bạn trở về bình an… tuy cũng hơi “tơi tả” một tẹo…

Khi xem lại những bức ảnh chụp đoàn, chụp các em, tôi ao ước cái ngày chưa đi YB trở lại để t cũng được đi, cũng được lao vào giải quyết khó khăn cùng các bạn (tham quá nhỉ)… Tôi ao ước được ở đó, để nhìn thấy các em trực tiếp, được phát quà, phát kẹo, dạy các em hát múa… Tôi ao ước…

Trong quá trình làm chương trình, phải nói rằng áp lực quá nhiều đối với cá nhân tôi, với c Nghĩa, với các bạn khác thì đôi lúc cũng cảm thấy chán nản… Tôi biết chứ, nhưng những điều tôi làm được cho các bạn quá ít!

Từ bé tới h, tôi luôn quan niệm phải tự mình có ý thức trong mọi việc, đừng để mọi người phải nhắc nhở… Tôi cũng k muốn mình lúc nào cũng kè kè để nhắc nhở người khác… Ai cũng có lòng tự trọng của mình, thật khó chịu khi cứ bị nhắc nhở… Cuộc đời mà, sẽ có người sẽ tự chủ động trong mọi việc được giao, số còn lại là luôn trông chờ vào sự giúp đỡ, nhắc việc của người khác. Tôi thấy thật may mắn khi lần này, được làm việc với hầu hết kiểu người thứ nhất.

Tôi cũng k thể giải quyết được mâu thuẫn giữa cá nhân các bạn với nhau. Và tôi nghĩ mình cũng k cần thiết phải làm vậy! Mỗi người 1 tính! Quan trọng là khi làm việc trong 1 nhóm, chúng ta phải biết bỏ qua cái tôi cá nhân để ngồi lại với nhau, tìm hướng đi cho công việc chung. Có thể lần này sẽ là để rút kinh nghiệm cho những lần làm việc sau…

Một phần nào đó, tôi nghĩ mình cũng là 1 người quan tâm đến người khác. Có thể trong 1 tập thể có nhiều người thì mức độ và tình cảm đối với mỗi người là khác nhau, nhưng các bạn có thể yên tâm là tôi yêu mọi người lắm! Cảm ơn 1 lần nữa vì những j mà các bạn đã làm cùng chương trình.

khe nóng yên bái - ảnh 1

Có quá nhiều điều phải rút ra, đúc kết thành những bài học quý báu, có quá nhiều điều muốn nói, để rồi chẳng biết bắt đầu từ đâu… Tôi được quá nhiều và mất cũng quá nhiều sau chương trình này! Tôi còn muốn nghiêm túc ngồi đúc rút kinh nghiệm, nhưng dường như đã quá mệt mỏi… Tôi chỉ muốn để cuối cùng, mỗi bạn đều cảm nhận được niềm vui mà chtr đem lại, khi được sống cùng nhau trong 1 thời gian k phải là dài chứ k phải những giáo điều cứng nhắc, những buổi họp khô khốc!

khe nóng - yên bái - ảnh 2

Ở ga tàu, chuẩn bị lên đường nào !!!

Nếu 1 ngày nào đó gặp lại nhau, tôi mong các bạn hiểu và thông cảm với những thiếu sót của Ban tổ chức! Và chúng ta sẽ vẫn là những người bạn thật tốt của nhau…
Nếu 1 ngày nào đó, khi chương trình tiếp tục, tôi mong các bạn sẽ vẫn đồng hành và chia sẻ… Lần đó, nhất định sẽ tốt hơn bây h, nhỉ?
Và nếu có thể, hãy cùng tiếp tục làm 1 điều j đó để chương trình được tiếp tục, hàng năm, thậm chí có thể theo quý, hay 1 năm 2 lần. Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ tham gia cùng mọi người.

khe nóng - yên bái - ảnh 3

Cả nhà lên tàu khởi hành.

Vẫn cần làm điều j đó cho những em nhỏ ở những vùng miền xa xôi…


Tôi thật sự muốn biết các bạn cảm nhận thế nào những hôm ở trên Yên Bái… Hãy kể ra cho mọi người cùng biết và cùng hiểu.
Yêu tất cả!