Nkhđ: Thư viện sách vùng cao Yên Bái- lần 2 ( Phần 1)

Bắt đầu bằng nhật kí hoạt động của bạn Giang nhé.. Thành viên mới cua nhóm Niềm Tin, phụ trách mảng Nội dung bên Đội phim ^^~

Chuyến hành trình 2 ngày 2 đêm từ Hà Nội lên Đại Lịch – Văn Chấn – Yên Bái..

thugiang21

Phần 1:

Ngày…tháng ….năm

9h30,có mặt ở ga Hà Nội.
Mình quen mỗi anh Sung ,chị Kun ,và anh Tem ,Trung bati còn lại ko bít ai vào với ai,hic,hic.Tại trí nhớ siêu tồi đây mà,có lẽ chị Nhung giới thiệu rồi mà cũng có khả năng chưa…Ui thui đành lân la hỏi han thui,từ từ khắc bít ^^.


Bốn kái xe máy đc dắt vào cổng ga,1 chú tay cầm 1 kái can nhỏ,1 chú nữa tay cầm kái can lớn tiến lại mấy kái xe cắm vòi hút xăng ra .Mấy gái ngơ ngác ,mấy anh zai thì có vẻ bít luật nhưng quên mất lỡ đổ đầy bình xăng rùi!Hu,2 chú ấy rút ra cũng phải được kha khá xăng ý ,xong ko cho xin lại chứ,mà kòn lạnh lùng bê hết đi…(Anh Tem còn ngây thơ bảo tớ mang bình đi ,mong vớt vát đc tí xăng mang lên yên bái ,còn tớ ngây thơ tưởng anh ý mang chai đi để đựng nước uống nên tráng kái chai rõ kĩ,còn cho cả nước nóng vào tráng mới đau chứ.)….Kiểu này lên Yên Bái đúng 3 h sáng thì làm sao đây,ai mà bán xăng cho bi giờ,mấy chú này ác thiệt…

Khoảng 10h…4 đồng chí nặc nè bê cả đống đồ vào toa,mà sao kái toa nó ở xa tít thế chứ? Mãi toa 10, chắc anh Tem muốn cho cả bọn tập thể dục cơ bắp cho có khí thế đây mờ ! Bon chen cuối cùng cũng vào đc chỗ !Oa đối diện ghế tớ với chị Hà là 2 đồng chí Tây trông Tây dễ sợ .Hi hi mấy khi đc đi tầu cùng chuyến với Tây.Chị Kun với Bati ngồi quay lưng lại với bọn tớ ,kiểu này ko lập hội cờ bạc đc rùi.>’’<.Thu be đi vào sau cùng vì còn năn nỉ bác soát vé cho ngồi toa này với anh em ,tại chỗ của bạn ý tận toa 4 cơ mà!Cũng có khi phải dở trạng thái cute,hiền lành nhất ra xin xỏ ,bác ấy mới cho qua cũng nên^^10 ‘ sau ,cả nhà đã có mặt đủ trên tàu .Tớ với chị Hà cũng định nhờ 2 bạn Tây ý chuyển chỗ ,nhưng chợt nhận ra các bạn ý là người Pháp nên chị em đành ngậm ngùi câm nín .Nhưng mờ ông anh Sung đã chứng tỏ bản lĩnh khi mời các bạn ý chuyển chỗ dễ dàng (hi,hóa ra các bạn ý cũng nói đc tiếng anh ).Vừa ổn định đc chỗ ngồi,tàu bắt đầu chuyển bánh ,tất cả các đồ mang đi theo đc lôi ra xử lí ,đầu tiên là bánh ,sau là củ đậu ,rùi là kái bánh gatô rõ xinh xắn dành cho anh Sung .(He he ,bây giờ khi ngồi viết kái nì tớ mới bít là sinh nhật anh Sung tại anh Tem kêu là đây là bánh sinh nhật của anh ý ,còn anh Sung chém giớ tớ là sinh nhật anh ý tận tháng tư cơ mà ,tội lỗi,hèn nào thấy anh ý cười tí thía ,trông cute hẳn ra) Có lẽ là cả cái toa đó náo nhiệt là nhờ chúng tớ.Ai cũng phải ngó lại nhìn 1 kái xem “bọn chúng nó làm gì mà cười nói,chí chóe loạn xạ lên thế “.Làm sinh nhật trên tàu mà cũng ko kém phần hoành tráng ,cũng thắp nến ,hát bài sinh nhật rùi thổi phù phù.Những điều ước chắc sẽ thành hiện thực. Quan trọng nhất là phần chụp ảnh cùng bánh ,hi( tàu tối tối ko bít chất lượng ảnh có tốt ko nữa ) .Đúng câu ăn xong xuôi tất cả lại về ,tớ chị Ruồi ,chị Hà,anh Thanh ,Bati qua bên nì ngủ,còn bên kia 1 hội tá lả đc thành lập ,cười nói còn rôm rả hơn trước!

Có nhiều ảnh chụp bánh lắm.. nhưng phải giữ bí mật ;))


Anh Sung nhớ lại ngày “anh mới đôi mươi trẻ nhất làng”  Shocked

11h ………chị Ruồi nhắc cả bọn đi ngủ ,ko thì mai sợ ko có sức chiến đấu ,nhưng sự cám dỗ của bài bạc khiến cho hội tá lả ko dứt đc .Tiếng cãi nhau ,năn nỉ ,hỏi han …vẫn vang lên nhưng ko theo 1 cường độ nhất định ,lúc to(khi vui sướng quá vì mình thắng hay bức xúc khi mình thua mấy ván liền rùi )còn lúc bé (khi mà ý thức đc mọi người xung quanh đang ngủ ).

Đúng là đi tàu khó ngủ thiệt ,cứ gật gà gật gù ,mà ko tài nào ngủ thành giấc đc!Vì đi trời tối nên cũng chẳng thể ngó ra ngoài xem cảnh vật xung quanh thế nào!Thỉnh thoảng tỉnh ,mấy người thức lại ngồi bàn chuyện phiếm với nhau!Ba ti nằm lên đùi anh Thanh ngủ ngon lành,trong khi đó Thu be ngồi sáng tác nghệ thuật trên tay Bati mà hắn ta ko hề bít gì…hi,hơi bị nhìu khác hình săm ngộ nghĩ đáng iu đc tạo thành,đúng là mầm chồi của đội thiệp có khác !Tớ thì chẳng thể ngủ đc vì tại 1 bà đằng sau cứ ngồi cằn nhằn rằng bà ý bị mất 1 túi cơm nắm,muối vừng thịt ,miến…..Kể bà này cũng tệ ,nhỡ bà ý để quên đâu thì sao ,lại cứ trù eỏ người ta làm tớ ko chợp mắt đc.!(Hu hu ,sau này tớ mới bít là bà ý chửi chính bọn chúng tớ ,tội lỗi)Chửi chán thì bà ý cũng thui ,đúng lúc đó có 1 kái mùi kinh khủng khiếp kéo cả nhà tỉnh dậy

Nhìn đồng hồ là 2h kém ,hu,sao thời gian trôi chậm thía ko bít .Hội tá lả giải tán mọi người ngồi xem ảnh trong máy anh Tem ,xong ngồi đố nhau .Kái trò này cũng thú vị ra phết ,chị Kun ra câu đố xong là cả bọn ngồi giải.Tớ chỉ nhớ mỗi câu 1 là :1 tên ăn mày đi qua cầu ,bị rơi xuống sông,hỏi tại sao tên ăn mày ko bị ướt ,đương nhiên là sông có nước ,ko có phao hay bất cứ vật gì cản trở ở dưới sông!He đoán đủ kiểu ,nhìu phương án đc đưa ra mà ko đúng đáp án ,vì sau phải đợi chị ấy giải đáp (he có ai bít tại sao ko????^^)còn câu thứ 3 là : trên con đường màu đen,đèn đường ko bật ,một chiếc ô tô màu đen đi tới ,trong ô tô cũng ko bật đèn ,trong khi đó có một người mặc quần áo màu đen đi tiến lại gần đối diện với kái ô tô .hỏi tại sao chiếc ô tô lại có thể dừng ngay trước mũi giày của người mặc quần áo đen đó .Câu này rất chi là khó ,có thể nói anh em đã dùng hết tất cả các khả năng từ kinh tế vi mô,vĩ mô đến các học thuyết các thể loại mà ko thể đoán ra .Anh Tem thì cứ 1 câu đặc sệt vùng miền“đúng lúc đó đèn bật sáng…”Anh Thanh thì nhất định ko chịu thua để chờ lên mạng search.Chị Kun cũng đành pó tay .ko hỉu sao đáp án cũng có trên mạng đc nhỉ …

3h sáng ,cả nhà rục rịch chuyển đồ xuống,mấy anh chị đi lấy xe máy,còn tụi tớ mang đồ ra cổng!Thời tiết Yên bái siêu lạnh,mặc dù tớ đã lên mạng xem dự báo thời tiết nhưng vẫn ko đỡ đc. Đang ngơ ngác ngó nhìn xem đồng chí rốc xuyên thế kỉ ở phương nào thì anh ý gọi bọn tớ trước.Hehe,do mặt anh ý ko giống ảnh lắm nên rất chi là khó nhận ra.Không bít mấy kái xe gần hết xăng có đủ để bò về nhà anh ý ko nữa.Ko ngoài dự đoán ,xe chị Ruồi hết xăng ,và ko bít Bati phải dắt về tới địa điểm cư trú.
4h kém,cả bọn oanh tạc nhà anh Vịnh 1 cách nhiệt tình ,kái giường vừa vừa của nhà anh ý,ngay lập tức bị chiếm đóng bởi 5 đồng chí ,Bati tranh thủ post ảnh mới chụp >Anh Vịnh ,chị Ruồi ,anh Thanh ngồi bàn tính chuyến đi hum sau…

5h30 tớ tỉnh dậy,ko thể tưởng tượng kái giường có thể chịu đựng từng ấy còn người :4 người nằm và 2 người ngồi .Bati có kiểu ngủ sành điệu ,chân đắp chăn trong giường còn đầu thì nằm lên kái ghế kê ở ngoài giường,thế mà hắn ta vẫn ngủ ngon lành mới sợ chứ^^.Tớ chui ra khỏi chăn thăm quan xung quanh,chị Ruồi và Thu be vào tranh thủ ngủ tí.Nhà anh Vịnh cũng khá rộng ,chắc vì quá là giản đơn(ý tớ là ít đồ )nên là khá ngăn nắp .Bên ngoài anh ý còn trồng cả 1 vườn rau nữa chứ ,trông rất chi là xinh mắt…Tưởng mình đã dậy sớm nhất rùi,thía mờ vừa ra sân đã nhìn thấy anh Thanh cầm máy anh săm soi mấy kái cây.Trong đoàn tớ ấn tượng nhất với anh Thanh,khiếp sao anh ý khỏe khiếp đi đc ,cả đêm ko ngủ tí nào mà vẫn tỉnh queo queo ,sáng sớm còn mang máy ảnh ra chụp mấy cây hoa trong vườn nữa chứ<<= khâm phục khâm phục.
6h,Cả nhà rục rịch nhau đi đánh răng ,rửa mặt ,tớ xung phong đầu tiên .Vào đến nhà tắm ,tìm nổ cả con mắt mới thấy 2 kái vỏ kem đánh răng hết >’’<.Hu cả bọn ai cũng mang bàn chải nhưng chẳng ai mang kem đánh răng .Đang nghĩ bụng đúng là tiện thể chít người thì chị Hà đi ra với kái tuýp đánh răng đầy nguyên!He,thế mà sao nhóm mình lại đặt cho chị ấy biệt danh Gà nhỉ,đáng ra phải là mắt Cú mới đúng,mắt Gà làm gì mà siêu thế.


Chụp ảnh lưu niệm tại chiến khu Vịnh  

Khoảng 6h 30 ,mọi người chuẩn bị hành lí ,đồ đoàn xong thì cùng nhau chụp vài tấm ảnh kỉ niệm rùi khởi hành.
Chưa đêm nào dài như đêm nay!!!!!!!!!!!

————————————————————————

Phần 2:

Ngày 27 tháng 3 năm 2010
Đầu tiên cả nhà đi mua xăng
Thật sự là tớ đã suy nghĩ rất kĩ khi ngồi xe anh Vịnh !tại có vẻ xe anh ý rất chắc chắn ,mà anh ý cũng có vẻ là tay lái lụa nữa.Nên tớ yên tâm giao tài sản trị giá 20 năm cơm áo gạo tiền của bố mẹ tớ là tớ đây+ 1 thùng sách gồm gần 70 quyển sách to nhỏ đủ loại trị giá gần 1,5 triệu lên anh ý (thía mà anh ý lại nói sau khi đèo tớ và kái thùng sách về phải cân lại vành ,huhu,độc ác ) Tớ đc ngồi xe anh ý nên lúc nào cũng đc đi đầu !Ra khỏi thành phố anh ý phóng tít mù ,tớ quay lại chẳng có thấy 1 ai…
@tớ : anh ơi ,anh đi chậm thui ạ ,em chẳng nhìn thấy mấy anh chị kia ở đằng sau
@ anh Vịnh:anh đi tốc độ bình thường mà chưa đến 60km /1 h,đi chậm thế này làm sao đến đó kịp giờ
@tớ :anh đi thía thì chỉ có em với anh kịp giờ còn mấy anh chị kia lạc hết cho xem ,lúc đó quay lại tìm còn tốn thời gian hơn

Rất nhiều đoạn cua ngoằn nghèo và khó đi

Vừa lúc anh Vịnh đi chậm lại thì Bati và c Ruồi vọt lên kêu bọn tớ đi chậm lại .Xong mấy anh em đứng đợi mấy bác đi sau .5’ trôi qua ,Ba ti đã kịp chụp mấy tấm ảnh mặt trời mọc sau ngọn xoan .Việc gì đến thì cũng phải đến !chuông điện thoại reo
-Alô ,chờ chút em nhé ,2 xe bị lạc rùi…
Chị Ruồi và anh Vịnh ko yên tâm nên quay lại xem sao!Hóa ra xe anh Hưng và xe anh Thanh bị lạc sang hướng khác gần 5km!Sau khi xe lạc đàn quay về đội ,cả nhà thống nhất là người ngồi sau phải có trách nhiệm dòm lại xe sau mình, nếu khoảng cách mà trên 20 m thì phải kêu xế của mình đi chậm lại!Chuẩn bị kĩ như thế rùi thế mà vẫn có sự cố xảy ra mới chít chứ…Anh Vịnh vẫn đi nhanh đều đều,tớ vẫn quay lại đều đều .Bóng áo đỏ của chị Ruồi vẫn ở khoảng cách đều đặn ,xa xa là bóng áo đen của anh Tem.Chính vì thế tớ cũng chẳng có tín hiệu nhắc nhở gì phát ra!Lúc sau kái xe đỏ tụt dần lại đằng sau ,kái xe áo đen thi mất hút!Tớ với anh Vịnh dừng hẳn lại đợi!2’ trôi qua ,kái xe đỏ vụt lên nhưng ko phải chị Ruồi.hic.thêm 2’ nữa trôi qua ,kái xe áo đen vượt lên nhưng ko phải anh Tem >Hu,thía là tớ nhìn lộn hết cả ,hic,linh cảm có điều chẳng lành xảy ra.Y như rằng ,chuông điện thoại của tớ lại reo lên 1 lần nữa
-Alô ,em ơi,1 xe bị thủng xăm,quay lại đi
Lúc chúng tớ quay lại đến nơi thì đã có 3 xe ở đó ,còn 1 xe (hình như) là Bati đang kéo đẩy nó lại quán sửa xe.Hóa ra xe của chị Ruồi bị thủng xăm.May mà quán sửa xe ở gần đó và ở đây có cả 1 vườn cây cảnh khá đẹp ,nên trong lúc chờ vá xăm anh em có thể tranh thủ post vài tấm ảnh.Thật sự nhìn mấy giỏ phong lan của nhà bác ý tớ rất chi là thèm thuồng bê về… hihi .Thêm vào đó đằng sau nhà bác ý là vách núi cây cối um tùm,trông rất chi là có cảm hứng.Xong là ở đấy còn có 1 kái cầu bằng bê tông bắc qua 1 kái hồ nhỏ (ko bít gọi là hồ hay là ao nữa ,nhưng nước hồ rất chi là trong).Trông cảnh vật rất đỗi là nên thơ,gợi cho tâm hồn nghệ sĩ của mấy nhiếp ảnh gia thăng hoa cực độ,máy ảnh chụp tanh tách ý! Tớ a Vịnh,c Kun ,c Ruồi vừa xem bác vá xe ,kết hợp măm bánh mì +buôn chuyện ở đằng trước.Chuyện đang rôm rả thì có 1 tiếng hét thất thanh vang lên từ đằng sau .Anh em chạy hết lại xem có chuyện gì xảy ra
Ui,không thể tin được ,Thu be đang vùng vẫy dưới hồ ,có lẽ bạn ý vừa bị ngã xong
@anh Hưng:Bình tĩnh ,anh xuống bây giờ đây
@anh Tem :Nước cạn mà,Thu be đứng đc mà ,để cho em ý tự bơi vào,em có sao không?
(Trong khi đó anh Tem đã túm anh Sung lại ko anh ý đã nhảy ngay xuống cứu Thu be roài,mà theo thông tin mới nhận đc ,ko bít có phải chém gió hay không,nhưng anh Sung ko bít bơi,có lẽ anh ý nghĩ anh ý cao hơn Thu be 1 kái đầu rưỡi nên có thể đứng và kéo bạn ý lên ,hehe……)
Bơi độ khoảng 2 m thì anh Sung kéo Thu be lên bờ ,cô nàng ngồi phịch xuống định thần.Rét sao mà rét thía .hic hic .Thêm vào đó 2 đồng chí di động(1 của anh Sung,1 của Thu be )cũng nhảy hồ cùng Thu be(đây gọi là đồng cam cộng khổ>’’<).Trong khi mọi người cuống quýt giục Thu be đi thay quần áo  cho khỏi lạnh thì anh Tem vẫn bình thản quay video,anh ý còn đi theo nạn nhân đến tận phòng tắm để ghi lại cảm xúc@_@Tớ tin rằng sau này anh  ý mà làm phóng viên cho mấy báo lá cải thì chuyên môn có mấy tin giật gân thất thiệt về nhìu mảng,sao nào mà động vào anh ý thì đúng là bị vùi dập trở thành đom đóm lun!Tuy  Thu be đã lên đc bờ nhưng kính của bạn ý vẫn đâu đó dưới nước!Bati nhanh nhẹn định vị vị trí của kái kính,rùi từ từ bám vào mấy hòn đá nhấp nhô ,cúi xuống mò !Kái kính vừa lên khỏi mặt nước thì tõm 1 kái !Ui trời ơi .con Sam sung ko hỉu sao rơi tọt từ trong túi áo hắn ra!Cả nhà suýt xoa,ko hỉu hum ni là ngày chi mà đen dữ vậy??Một vài ý kiến cho rằng là tại chị Nhung ở nhà ko thổi xôi thắp hương các cụ nên các cụ trách phạt cho …khả năng này cũng ko đc chuẩn xác lắm…Ba kái xác di động đc tháo rời từng bộ phận đc đặt trên hè ,rồi đc ghi lại bằng 1 pô ảnh. Sau 1 hồi thay quần áo ,Thu be đi ra ,1 kái áo nỉ ko đc dày lắm,chân đất đầu thì ướt!Hic chắc là bạn ý rét thấu da thấu thịt…Có thể nói cái lạnh của buổi sớm trên núi rừng Yên bái làm cho kái rét thêm tê tái.
Xe đã sửa xong,hết có 8 k ,rẻ hơn cả ở Hà Nội ấy chứ!!^^.Anh em đứng trước của nhà bác ý chụp vài pô ảnh ghi dấu đội tình nguyện niềm tin đã từng đặt chân đến đây ,và đã có 1 vài kỉ niệm ko bao giờ quên…
Sau khi trang bị cho Thu be 1 đống áo khoác,bắt bạn ý đi tất thay vì đi chân trần ,cả nhà tiếp tục lên đường.Gặp nhìu sự cố thế ,làm tinh thần anh em ko khỏi hoang mang!Nhưng may sao 8h ,cả nhà đã có mặt ở Đại lịch an toàn…
Nụ cười thân thiện ,sự đón tiếp niềm nở của các thầy cô nơi đây khiến cho vơi bớt những mệt mỏi mà chúng tớ đã trải qua…
Và đã có 1 hành trình như thế………………………………………………………………………