Category: Ánh sáng núi rừng 2010

Gian nan khe nóng 2 – nối dài yêu thương (phần 5)

Ngang qua cổng trường,chỉ thấy thấp thoáng bóng của Xoài và Chi công chúa đang vật vờ đi lại để giết thời gian,cũng chẳng kịp dừng lại mà chỉ vội hô mọi người chuẩn bị đồ để di chuyển,nghe rõ trong tiếng reo hò của mọi người có xen lẫn những niềm vui mừng không tả được.Tôi và Nghĩa tiếp tục chạy thẳng vào UBND xã để chuyển giấy giới thiệu của Tỉnh và Huyện,lúc này vì đồng chí bên Huyện đoàn chưa vào nên vị thế của mình vẫn hơi bị át một chút.Tất cả thay đổi khi có sự xuất hiện của anh “cán bộ” cùng với một cơ số lời truyền đạt ( từ tỉnh xuống).Đến lúc này thì một vài vị cán bộ xã đã ra và nói ( với một thái độ khác hẳn) đoàn cứ di chuyển vào trước,mai sẽ có người giúp chuyển đồ vào sau ( Cái này là nhờ công rất lớn của mẹ Hùng)

Trời đã tối nên phải giục mọi người đi ngay để còn kịp qua mảng,cũng như vượt qua cái đoạn đường đầy khó khăn phía trước.Đúng ra là tôi và Nghĩa sẽ phải đợi a Quyên bí thư đoàn xã để bàn giao một vài thủ tục rồi mới vào,tuy nhiên lúc này vì quá tự tin bởi vị thế của đoàn lúc này đã khác Cheesy nên mặc ai đợi cứ đợi,ta cứ bám theo đoàn để vào

 

Quãng đường 17km cuối cùng để vào KN2 được mở màn bởi những đoạn đường siêu bẩn, siêu xấu và vô vàn các loại ổ gà vịt ngan ngỗng cũng như ổ voi và khủng long >”<

 

 

Sau khoảng gần 1 tiếng di chuyển, cả đoàn đã tới con đường nho nhỏ dẫn xuống bến mảng,dừng xe kiểm soát quân số bỗng thấy thiếu mất 1 xe của Giang tồ và Tú béo, đoàn chia làm 2, một phần do cô Hoa dẫn đường tiếp tục đi vào KN2,Nghĩa,Tôi cùng với Tiến-Hương dừng lại để đợi.

Chừng 15’ vẫn không thấy bóng dáng xe kia đâu,l inh cảm họ hỏng xe dọc đường nên tôi và Tiến đã mang theo bộ đồ sửa xe quay ngược lại để tìm kiếm.Vừa đi đường vừa hỏi những người dân đi ngược chiều xem có vô tình gặp một cặp nào bị hỏng xe trên đường không,hy vọng đã được lóe lên khi một người dân bản nói có nhìn thấy một xe hỏng đang sửa dọc đường.2 a e tiếp tục đi ngược lại,chừng 2km sau thì gặp được đôi kia ở chiều ngược lại,mừng như bắt được vàng, mấy a e nhanh chóng quay lại bến mảng để kịp sang sông trước khi trời tối
Lần đầu tiên di chuyển qua sông kiểu này,cảm giác vừa lạ,vừa run nhưng cũng đầy lo sợ ( vì thực ra là không biết bơi)

Trời bắt đầu xẩm tối, con đường càng dốc ngược và bé lại,những chiếc xe luôn phải cài số 2 để oằn mình vượt qua.Đã từng xuôi ngược nhiều vùng ở Tây Bắc, đã từng đi những chuyến đi mà khi trở về được coi là sự may mắn,nhưng quả thật dù đã được xem trước ảnh tôi cũng không ngờ là con đường vào bản lại khó khăn và nguy hiểm đến vậy

Đây là một đoạn đường khá rộng,được giới chuyên môn đánh giá là dễ đi

Bắt đầu lên hết đoạn đường đẹp, mà thực chất là một đoạn đường đang được thi công, con đường vào bản bắt đầu bằng một đoạn dốc nhỏ khoảng 10 độ, toàn cát và có vẻ không được to cho lắm.Dừng xe trên đỉnh dốc để thử đi bộ xuống khảo sát qua con đường,nhìn thì không có vẻ gì khó khăn nhưng …. cứ đi rồi sẽ biết.Tay lái và tâm lý không vững thì chắc bạn sẽ không có cơ hội để thử lại cái cảm giác mạo hiểm này lần thứ 2 nữa.


Và nhìn từ bên này sườn núi thì con đường chúng tôi sẽ đi là thế kia đấy

Đá ơi,đừng lăn lúc chúng tôi qua nhé

Thử thách đầu tiên chính là đoạn đường chỉ vừa … đúng một xe đi qua,cách duy nhất là ngồi trên xe và lao qua vì bạn sẽ không có đủ khoảng không để đứng và dắt xe qua đâu nhé.Nhìn ở góc ảnh này bạn chỉ có thể nhìn thấy đoạn đường khó đi,tuy nhiên nếu trượt chân thì ở bên trái là một cái vực sâu khoảng …100m thôi.Vượt qua đoạn này mấy anh e cũng phải dừng lại,làm một lon bò húc để lấy lại tinh thần.

Nghe anh dân bản dẫn đường nói “Đường dễ đi rồi,từ đây vào đến bản chỉ còn vài đoạn xuống dốc nữa thôi” khiến chúng tôi mừng như bắt được vàng,tuy nhiên chỉ khoảng vài phút sau thì phát hiện ra rằng,cục vàng này cũng chẳng dễ nhằn tí nào.Đoạn đường còn lại tuy có rộng hơn đoạn đầu tiên một chút ( khoảng 70-80cm) nhưng dốc và cua liên tục,cảm tưởng nếu bạn về số 0 để thả con dốc này và đoạn dốc là một đường thẳng tắp thì bạn có thể tăng tốc lên 70km/h rất nhanh.Buộc phải gài số 1 để giảm tốc độ ( bởi quá dốc và quán tính quá lớn) trong suốt đoạn đường.

Những đoạn khó, xế phải bỏ lại ôm đi bộ

Chừng 20’ sau đoàn đã tập kết được tại bản.Mệt mỏi nhưng sung sướng,bởi cuối cùng cũng đã vào được đến Khe Nóng 2.Lúc này trời đã tối
Khuân vác hết đồ đạc lên trên trường (nằm trên một quả đồi nho nhỏ) sắp xếp và dọn dẹp phòng học để làm nơi chứa đồ cũng như sinh hoạt trong vài ngày tới xong xuôi thì trời cũng đã tối mịt.Giúp các chị e làm vài cái dây phơi,chuẩn bị ít củi xong xuôi mấy zai rủ nhau đi tắm suối,trời thì vừa lạnh vừa tối mà gần chục thằng đi cùng nhau chỉ dùng 1 cái đèn pin nhỏ đúng bằng ngón tay cái.Vừa đi vừa soi đường,vừa tìm xem nước chỗ nào tắm được.Tuy nhiên vì trời đã quá tối cộng với quá mệt nên mấy a e dừng chân ở một cái chỗ nước sâu đến …mắt cá chân,chia nhau ra,thằng soi thằng tắm.Chừng nửa tiếng thì cả lũ lại lục đục kéo nhau về,cái hôm đầu tiên thì dường như là tắm lấy lệ thôi,có nhìn thấy cái gì đâu,nước thì lại cạn,mà máu hơn lại còn tắm cuối nguồn )
Do trời tối ( lại đổ cho trời tối) và đồ đạc chưa được vận chuyển vào nên hôm đó bữa tối của cả đoàn là mì tôm nấu với bí,mệt nên cái gì ăn vào chả ngon,nồi mỳ tôm nhanh chóng được giải quyết nhanh và cực kỳ gọn.Buổi tối trên núi cảm thấy thật thoải mái,không ồn ào,không bụi bặm,yên bình và im lặng.Mọi người chia làm 2 đoàn, một xuống nhà anh Hờ,một sang nhà anh Cha,những người còn lại thì ở nhà để đun nước và nấu cơm chuẩn bị cho sáng hôm sau.Chả biết phân chia thế nào,cơ mà các gái nhà mình ( trừ e Giang tồ ) chắc là quen đun bếp gas hết rồi nên nhìn cái bếp củi mà chỉ muốn khóc Grin Đội bếp gồm có 3 bếp chính ( thường xuyên trực chiến ở bếp và chuẩn bị thực phẩm ) đó là e Giang tồ,Thành béo và tớ.Đun nước và nấu cơm xong xuôi thì cái đoàn đi chơi cũng về đến nơi,nhìn mặt ai cũng có chút hồng hào ( sau này được biết là trên đấy họ cũng có tục vào 3 ra 7 như ở dưới xuôi,mà đội nhà mình đi chơi đúng cái h rượu của các anh ý) Cơm nắm,một món ăn dân dã và ngon cực được làm theo cách : Lấy vỏ mỳ tôm bóc ra,nhồi cơm vào trong,dùng khăn mặt bọc ở ngoài, rồi đặt xuống thớt,gạch đá cứ thế mà đập,khi nào mỏi tay thì bỏ ra tạo hình.Với cái công thức này thì e Xoài đã đoạt giải sáng tạo trong buổi thi nặn cơm hôm đó ,nắm cơm của em có hình trái tim i love
Đêm đầu tiên của cả đoàn diễn ra trong yên bình,lý do bởi quá mệt

mr.Long

Gian nan khe nóng 2 -nối dài yêu thương (phần 4)

Ưa di chuyển và thích khám phá,chắc tại cái tính đó mà cuộc đời tôi lúc nào cũng xoay quanh những chuyến đi,có những người bạn trách tôi đi quá nhiều nhưng có thử một lần thì bạn mới hiểu được.Đi để hiểu,để khám phá và đi để … trưởng thành

 

 

NHẬT KÝ KHE NÓNG 2

Từ một dòng stt của một người bạn,người chị đã gắn bó ở TNT tôi đến với chuyến đi,với những người bạn Niềm Tin một cách thật tình cờ và cũng thật đặc biệt.Không qua một vòng xét duyệt hay bất cứ một buổi họp hành nào tôi vẫn “ đặc cách ” được tham gia vào chuyến đi ( Trích lời Hà gà )
Ngày khởi hành , Hà Nội mưa một trận to kèm với việc cái thẻ ATM bị nuốt khiến tôi chẳng thể rút được tiền,có vẻ như là một điềm báo cho chuyến đi đầy trắc trở.19h30 có mặt tại kho tập kết đồ,tất cả đã được chuẩn bị hết chẳng còn việc gì cho một kẻ đến sau. Ngoài chị Nhung,bạn Chuồn, e Hà gà,Trung 3ti,còn lại thì tất cả đều là những người bạn mới sẽ cùng đồng hành với tôi trong suốt 5 ngày dài.20h – xe tải có mặt,tất cả tập trung chuyển đồ và xe máy lên ô tô.
… 22h00 tức là chỉ còn 5’ nữa tàu chạy thì cả nhóm mới cơ bản ổn định xong xuôi,từ việc gửi xe lên tàu,tìm chỗ ngồi và ngay cả việc chụp ảnh kỷ niệm trước chuyến đi.Tàu chuyển bánh cũng là lúc bóng của những thành viên HN cứ xa dần xa dần.Mà tìm chỗ ngồi được rồi cũng có phải là yên đâu,xong rồi còn cạnh tranh để đòi lại ghế đã bị một số hành khách ( mua vé phụ ) chiếm mất.Cái lúc này cứ phải đứng ở đó để mà nghe cái giọng dứt khoát với chua ơi là chua của e Xoài thì mới cảm nhận được hết cái sự căng thẳng trong việc đòi ghế
Gần 3h sáng,tàu đỗ xịch trước ga Yên Bái,có tất cả 15’ để vừa xuống tàu,vừa chạy ngược lên phía đầu để hạ xe.Mệt, được cái ra đến cổng thì 2 zai Yên Bái đã có mặt kèm với một can xăng để tiếp tế cho những cái bụng (xe) đang đói cồn cào vì khát. Cả đoàn chia nhau làm 2 tốp để về ngủ 2 nhà, Xoài Chi Việt Hùng là một đội,những thành viên còn lại thuộc đội số 2.Giữa đêm,cả thành phố YB đang chìm trong giấc ngủ say thì ngay phía ngoài đường,2 tốp thanh niên đang hò hét,hô hào,rú ga ầm ĩ làm náo động cả một đoạn đường ( đoạn này là chém gió chứ cả đoàn mệt phờ rồi, người còn hem buồn tắm lăn ra ngủ thì hò hét rì ^^)

Trích
7h sáng trời bỗng mưa tầm tả, hic, cả nhà gọi nhau í ới, đến khổ. Chị Hà gọi cho 1 cơ số người kêu phải hoãn chuyến đi….. Yên Bái cũng đang mưa,nếu cứ liều thì sẽ ảnh hưởng tới sự an toàn của tình nguyện. Thật sự nghe câu đó tớ cụ hứng ghê gớm….bình thường tớ siêu thích mưa vậy mà nay thấy cáu ghê gớm !!Người ta đi làm tình nguyện mà ông trời cứ khóc tức tưởi, phải chăng lại ko nỡ để nhà mình đi, nhớ quá nên là khóc mãi thôi… Azn Azn Azn
10h sáng, trời vẫn mưa, điện thoại lại réo tiếp, tranh cãi, thuyết phục, cân nhắc cuối cùng rằng thì mà là nhóm vẫn quyết tâm đi. Trời mưa thì mặc trời mưa, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân. Hehe Grin Grin
2h chiều, tớ và chị Chuồn có mặt ở nhà em Ngựa (úi ko dám muộn với em nì, ko là em ý nói cho thì phải bít, cũng sợ ^^). Đồ đoàn nằm ngổn ngang. Nhìn đống đồ quyên góp nì mới thấy đc sức mạnh tinh thần và sức lực của nhà mình, quyên góp cũng siêu mà thu dọn cũng siêu. Một bãi chiến trường như thế mà chúng ta cũng dọn sạch sẽ đc. Tự hào quá xá Tuyệt vời^^……….Siêu cám ơn em Ngựa đã nhiệt tình giúp các anh các chị thực hiện nhiệm vụ. Nhưng “phê bình” là đã làm cho các chị cười ngả cười nghiêng trong nhìu hôm làm cho năng suất cũng bị giảm đi chút ít ^^. lol
8h tối , mọi người có mặt ở nhà em Ngựa để chuẩn bị lên đường, ai cũng hối hả, có gì đó rất chi là hào hứng hiện rõ trên khuôn mặt từng người. Sắp bước vào 1 hành trình khá gian nan, hứa hẹn những tình huống đầy thử thách nhưng có vẻ ai cũng thích thú lắm!! :)Có hơi buồn 1 chút là trưởng ban tổ chức là chị Hà gà ko đi đc cùng đoàn, nhưng anh em vẫn quyết tâm sẽ cố hoàn thành nhiệm vụ đc giao, người ra đi sẽ làm thay nhiệm vụ những người ở nhà. Sau những lời phỏng vấn, những bức hình chụp, cả nhà rục rịch dọn đồ, bì to, bì nhỏ, bì vĩ đại, thùng nhỏ, thùng to, thùng khổng lồ, đều đc anh em bê hết ra xe tải.Mấy cái đèn bin lờ mờ soi để chằng mới buộc, băng rôn khẩu hiệu đều đc căng lên cẩn thận. Các thùng và các bì cũng đc sắp xếp ngăn nắp. 1 cái xe máy đc đi cùng ô tô. Tớ nhớ ko nhầm là có hơn 40 thùng và bì các thể loại tổng hợp đò quyên góp và đồ chúng ta mua tặng các em. Đầy cả 1 cái xe tải. Ấy thế mà còn tận 17 bì quần áo nữa đc gừi về ủng hộ cho bên Thanh hóa, cùng rất nhìu sách vở đồ dùng mà ta còn tận dụng đc. Càng nghĩ càng thấy sao nhóm mình siêu thật !!!!!! lol lol
9h hơn ,mọi người xuất phát ra ga. Chưa bao giờ tớ đi xa mà đc tiễn chân bịn rịn như thế. Tại rất nhìu người tiễn ý, nào chị Kun , Hà pa tai, Trung bati, anh Kiên, chị Hà gà, Tú khỉ ( có thiếu ai nữa ko nhỉ). Chuyến đi nghe sao lâm ly hơn. Hì hết post ảnh những thành viên của chuyến đi, rồi lại post ảnh những thành viên đi tiễn.Nhóm mình quậy tưng bừng làm rộn ràng cả 1 góc ga!!Mọi người ngó nhìn, ta thì vẫn cười, ta thì vẫn chụp, câu chào nhau hứa hẹn, nhắn nhủ bao nhiu thứ. Người đi thì cố gắng, người ở nhà thì cổ vũ tinh thần.
10h đoàn tàu xình xịch rời sân ga, và ko hỉu hum nay là ngày chi mà tàu đông đến vậy, toàn là ngồi ghế phụ mà chen vào ghế chính như đúng rùi ý, hichic.Nhà mình có ghế phải ngồi 4 người. Bon chen chật chột, nhưng mà cũng bình thường thôi.Chỗ Xoài, Việt, Chi công chúa bắt đầu bài bạc, còn ghế tớ và chị Nhung lôi sách ra hát hò. Bên kia bác sĩ Tài , Ngựa em, anh Tiến, anh Hùng thì ngồi măm măm và tán chuyện. Bên góc xa xăm, chị Hương Zin , chị Nghĩa , anh Tú, anh Long có vẻ yên ắng hơn…He, anh Tiến và Ngựa em ngồi luyên thuyên nhưng lại rất chi là có duyên, he mấy bác mấy em cứ quay mặt ra nhìn mấy anh em rùi tủm tỉm cười. Đồng hồ càng tiến tới 12h thì tiếng nói tiếng cười bên góc Ngựa em và anh Tiến càng lớn, đến mức chị Nhung phải quắc mắt nhắc nhở, các hắn mới chìm xuống 1 tí, còn mọi người xung quanh chỉ nhìn 2 tên rồi cười, cái điệu cười pó tay ý chứ. Tớ thì chẳng hỉu sao lại ngủ ngon lành đc 1 giấc trong khi mọi người nói chuyện tán phét như thế, theo như chị Nhung kể thì tớ gật gù hết bên này sang bên kia rùi gật vào vai chị ý. Hị hị, em cám ơn chị đã cho em mượn tạm bờ vai của chị để làm gối nhé !! :xXoài chi, Việt, Chi công chúa, anh Hùng đi ăn thì sau khi về đã ko còn chỗ để ngồi, Xoài chi và Việt phải đứng 1 lúc sau đó mới có chỗ ngồi.Tranh thủ lúc đó Xoài ta tác nghiệp, tuy ko có ảnh để đời nhưng cũng có 1 vài bức gây chú ý. Grin Grin
2h sáng, mọi người chìm vào giấc ngủ, chỉ mỗi mình chị Nhung, tớ với Việt Xoài thức. Chị Nhung thì chắc do trăn trở quá ko ngủ đc, tớ thì do đã ngủ đc 1 tí, còn Việt thì tớ đoán rằng tại Xoài có cái túi tiền siêu to nên hắn ko ngủ mà chỉ ngồi nhìn Xoài ngủ thui!!:))Tớ tranh thủ chụp 1 vòng quanh cảnh mọi người ngủ để ghi lại những khoảnh khắc đáng iu của cả nhà. :)Gío thổi siêu mát, nhìu lúc còn hơi ren rét.Trời tối đen như mực, thỉnh thoảng nhìn thấy loang loáng nước ngập ở bên đường. Chẳng bít rùi mai ra sao, có chăng có bão, có chăng có lũ thì đội chúng tớ nhất định sẽ vượt qua thui. Vạn sự khởi đầu nan mà, ban đầu gặp nhìu khó khăn thì về sau càng may mắn……………Zzz
3h sáng, tàu dừng bánh, mọi người xuống ga, đồ đạc mọi người hô nhau cầm loạn xạ. Trước khi xuống tớ phải kiểm tra thật kĩ tại sợ cái vụ cầm nhầm đồ lần thăm Yên Bái trước lắm rùi. Ở ngoài, Minh và anh Vịnh đã đợi ở cổng ga.Đoàn nhà mình chia thành 2 tốp: tớ, Xoài Chi, anh Hùng, Chi công chúa, Việt vào nhà anh Vịnh. Khổ thân anh ý, bọn tớ 3 con gái thì đc nằm giường, Việt và anh Hùng nằm ghế còn anh Vịnh thì nằm đất!!Hic, cám ơn anh ý nhìu nhìu lần mất!!Lục đục mãi gần 4h sáng nhà anh Vịnh mới tắt đèn đi ngủ . Tốp thứ 2 là mấy bác còn lại về nhà Minh ngủ. Có vẻ về đến nơi là mọi người lên giường đi ngủ lun, nên khi tớ gọi điện hỏi thăm chị Nghĩa thì chị ý đã đáp lại với cái giọng k còn gì ngaí ngủ hơn. Chúc cả nhà ngủ ngon…..
7h sáng ngày thứ 4, xe tải có mặt tại cửa ga trong lúc đó thì các TNV của chúng ta vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ sau nửa đêm dài trên tàu.Tập trung chuẩn bị hành lý, ăn sáng xong xuôi,toàn bộ đoàn bao gồm 16 người trên 8 xe tập trung “hộ tống” xe tải,hướng thẳng về trung tâm của huyện Văn Yên – Thị Trấn Mậu A.Chừng hơn một tiếng sau là đoàn đã dừng chân tại thị trấn,mọi người nghỉ ngơi uống nước mía trong khi Xoài và Nghĩa dưới sự hướng dẫn của Thành kute( bạn của Vịnh- một chiến sĩ nằm vùng của nhóm ở Yên Bái) đã đi mua thêm một số đồ ăn khô để mang vào Khe Nóng ( Sau này khi suýt bị kẹt tại khe nóng mới thấy mấy thứ này đáng quý biết bao )

Đúng 12h trưa, dưới sự dẫn đoàn của Thành kute toàn bộ 9 xe và 17 người tiếp tục cuộc hành trình vào xã Mỏ Vàng.Đường nhỏ chỉ còn bằng ½ so với đường từ YB vào Văn Yên, tuy nhiên được cái toàn các anh hùng xa lộ nên quãng đường đó chẳng thấm vào đâu, cộng với sự háo hức vào KN đã làm bay hết sự mỏi mệt, trên mặt ai cũng lộ rõ trạng thái vui vẻ.

Thiếu giấy tờ giới thiệu, thiếu sự báo cáo về hoạt động tình nguyện của đoàn của xã( đơn vị địa phương đóng dấu đồng ý tiếp nhận nhóm ) cho huyện và tỉnh, gây mất cảm tình ngay từ giây phút đầu tiên cùng với một sự kiện chính trị “nho nhỏ” vừa xảy ra tại xã đã buộc chúng tôi phải quay trở lại thị trấn,không được phép vào sâu hơn nữa.Có một vài ý kiến muốn cứ cố gắng bất chấp để vào KN2,thăm các em,các thầy cô đang đợi ở đó,tuy nhiên vì không muốn làm ảnh hưởng đến các thầy cô cũng như không thể lường trước được điều gì đang chờ mình nên chúng tôi đã quyết định trở lại Mậu A.

Tinh thần của mọi người giảm xuống rõ rệt,mệt mỏi,đói rã rời, cả đoàn quyết định thuê một KS nhỏ để nghỉ ngơi và bàn bạc tiếp phương hướng giải quyết.Nhiều hướng được đưa ra,thay đổi địa điểm tiến hành ( một xã khác của huyện Văn Chấn ),để lại đồ ở đó và lẳng lặng quay về HN,tìm mọi cách để có thể vào KN tiếp tục thực hiện chương trình …. Mỗi phương án đưa ra đều bao gồm cả cách giải quyết cũng như vướng mắc gặp phải.Việc chuyển đồ sang một xã khác sẽ thuận lợi hơn rất nhiều về mặt thủ tục, do có sự hậu thuẫn từ các mối quan hệ của Vịnh,tuy nhiên chi phí để vận chuyển đồ quá cao.Việc để lại đồ ở trường và quay về HN thì việc kiểm soát những món quà mà đoàn mang lên với mục đích trao tặng người dân và các e nhỏ rất khó.Cuối cùng mọi người nhất trí với phương án,quay về Tỉnh tiếp tục xin giấy tờ để hoàn thiện ngay trong sáng ngày hôm sau,kịp để đoàn có thể vào KN trước khi trời tối

Trong cái quãng thời gian đang nghỉ ngơi, vì nghĩ đoàn ở nhà cũng đã đến giờ phải trả khách sạn và về cơ bản mọi thủ tục đã xong xuôi nên đã gọi điện nhắn mọi người cứ chủ động vào xã trước.4 chị em quay ngược về thị trấn để làm nốt thủ tục với huyện đoàn,vào gặp thầy Đích để mượn chìa khóa cũng như nghe lời dặn dò từ thầy,cũng thấy hơi ái ngại một chút vì thiếu sót của mình mà thầy cũng gặp phải kha khá rắc rối.Và khi tất cả mọi rào cản đều đã xong thì không còn gì có thể ngăn cản cái sự vui mừng tột độ để bỏ lại tất cả mọi ưu phiền,nhằm hướng Khe Nóng 2 thẳng tiến.

Theo Mr.Long

Gian nan khe nóng 2 – nối dài yêu thương (phần 3)

Ngày 16/7/2010 – Phạt mở rộng đường lên điểm trường và làm hàng rào
Những giọt mồ hôi, dầm mưa và 1 số thương tích bởi hàng rào.

Trong ngày thứ hai, sau khi những tặng phẩm tình nguyện được vận chuyển từ    ngoài ủy ban vào trong bản, nhìn thấy đoàn xe máy vượt qua được đoạn đương núi hiểm trở, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Thế nhưng ngay sau đó khó khăn lại xuất hiện để chuyển đồ từ ngay phía dưới bản lên lớp học, chỉ một đoạn đường ngắn vài trăm mét thôi, nhưng đường dốc và hẹp, xe máy chở đồ nặng đi lên vừa khó khăn vừa nguy hiểm, chúng tôi huy động toàn bộ đội ngũ cùng nhau đẩy từng chiếc xe máy chở đồ vượt qua đoạn dốc này. Sau khi nhìn thành quả mà tất cả mọi người cùng nỗ lực đạt được, trong chúng tôi dường như cùng một ý nghĩ : “Con đường nay cần phải được làm lại cho tốt hơn”, nghĩ là làm, ngay lập tức trưởng đoàn lên gặp anh Nhì là đề xuất ý tưởng, và ngay sáng hôm sau, tay trong tay mỗi chúng tôi nào là xẻng nào là cuốc, cộng thêm một khí thế rất mạnh mẽ, cả đoàn cùng nhau người đào người cuốc, quyết tâm tạo nên một con đường mới, những bạn nam làm việc không biết mệt, bên cạnh có những bạn nữ thỉnh thoảng chạy ra cổ vũ, chụp ảnh, chen lẫn những giọt mồ hôi là những tiếng cười. Đến đoạn cua khó nhất, có một thân cây rất to chắn giữa làm hẹp con đường, chúng tôi dùng đủ mọi cách từ việc lấy dao chặt cây, đào rễ nhưng chẳng lay chuyên được chút nào, đang loay hoay đến toát mồ hôi chưa biết làm thế nào, chợt một bạn trong đoàn chúng tôi chợt reo lên nói rằng đã có cách, bạn đó bảo mọi người hãy nghỉ ngơi 1 chút rồi chạy như bay xuống khu nhà dưới, chúng tôi chưa hiểu bạn đó định làm gì, tranh thủ ngồi nghỉ tạo dạng để em Hương Zin chụp ảnh, một lúc sau thấy bạn đó về, mang theo hai anh trai rất lực lưỡng, tay cầm cái cưa máy to, đang hăm hở đi lên, và thật nhanh chóng, chỉ một loáng với chiếc cưa máy kêu to như cái nổ, gốc cây to đã bị hạ gục, thêm một chút san san lấp lấp, cả con đường đã rộng và đẹp hơn rất nhiều. Đứng trên đồi nhìn xuống thành quả cả buôỉ sáng, từ bây giời mỗi khi chuyển đồ lên đây, thật dễ dàng hơn biết bao nhiêu, một niềm vui nhỏ nhỏ nhưng thật khó tả trong mỗi chúng tôi.

 

nhật kí yên bái

Buổi chiều, nhiệm vụ quan trong không kém phần so với con đường, được chúng tôi đặt ra đó là lợp một hàng rào xung quanh khu đồi, bởi phần lớn học sinh của trường là trẻ nhỏ, mà xung quanh con đồi toàn là dốc nhưng chẳng có gì che chắn, thật quá sức nguy hiểm, chỉ một phút các em vui đùa, chạy nhảy, cũng có thể trượt chân ngã xuống. Công việc được nhanh chóng lên kế hoạch và phân công rõ ràng, một nhóm được điều động vào rừng đi chặt tre để làm rào, một nhóm thì đóng sẵn những cọc gỗ xung quanh khu trường học, để đợi làm hàng rào. Ngay khi tre được mang về, với những con dao mèo sắc bén của người dân bản, từng cây tre được chúng tôi chặt thành nhiều khúc, để đan hàng rào, lúc đầu tất cả mọi người đều loay hoay không biết làm thế nào để đan hàng rào cho chặt, cho khít, cứ cắm xiên cắm xeọ suốt mộc dọc, rồi dùng lạt buộc chặt lại, nhưng đúng như các cụ thường noí, trăm hay không bằng tay quen, chỉ sau một loáng lúng túng, đã có chút kinh nghiệm “thương đau” từ đoạn hàng rao trông không giống ai, chúng tôi đã nhanh chóng sắp xếp các nan tre cho hợp lý hơn, đặt thẳng hàng hơn, cùng nhau tạo ra phiên bản hàng rào 2, năng suất cao hơn và đẹp hơn rất nhiều. Một kỷ niệm rất đáng nhớ không thể quên trong buổi chiều hôm đó, đấy là tất mọi người đang hăng say đan hàng rào thì trời đổ mưa to, thế là phải chạy nháo nhào vào trong nhà trú mưa, mưa trên núi thật khác với đồng bằng rất nhiều, cả bầu trời xám xịt lại, mưa như trút nước, kèm the cả hơi lạnh miền cao, từng đợt gió thổi mát rượi, dường như không ai nghĩ bây giờ đang là mùa hè, nếu như đang ở hà nội dù có bật điều hòa cũng vẫn thấy nóng hừng hừng. Nhìn hàng rao mới làm xong một nữa, một vài chỗ vẫn còn trống hốc hoác, ai cũng cảm thấy bứt rứt, khi công việc chưa hoàn thành, và ngay khi trời ngớt ngớt mưa, tự nhiên không ai bảo ai, mọi người chạy ra, mỗi người một tay, người thì trẻ tre, người thì buộc lạt, và khi đoạn hàng rào cuối cùng được lợp xong, khuôn mặt mọi người mới dãn ra, cùng nhau nở một nụ cười mãn nguyện. Hi vọng rằng, với chiếc hàng rào này sẽ giúp các em vui chơi thoải mái hơn, an toàn hơn!!!

 

gjhgjh

yên bái p3

Ngày16/7/2010- theo Tú (tự kỉ )

Gian nan khe nóng 2 – nối dài yêu thương (phần 2)

7h sáng trời bỗng mưa tầm tả, hic, cả nhà gọi nhau í ới, đến khổ. Chị Hà gọi cho 1 cơ số người kêu phải hoãn chuyến đi….. Yên Bái cũng đang mưa,nếu cứ liều thì sẽ ảnh hưởng tới sự an toàn của tình nguyện. Thật sự nghe câu đó tớ cụ hứng ghê gớm….bình thường tớ siêu thích mưa vậy mà nay thấy cáu ghê gớm !!Người ta đi làm tình nguyện mà ông trời cứ khóc tức tưởi, phải chăng lại ko nỡ để nhà mình đi, nhớ quá nên là khóc mãi thôi… Azn Azn Azn

 
10h sáng, trời vẫn mưa, điện thoại lại réo tiếp, tranh cãi, thuyết phục, cân nhắc cuối cùng rằng thì mà là nhóm vẫn quyết tâm đi. Trời mưa thì mặc trời mưa, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân. Hehe Grin Grin
2h chiều, tớ và chị Chuồn có mặt ở nhà em Ngựa (úi ko dám muộn với em nì, ko là em ý nói cho thì phải bít, cũng sợ ^^). Đồ đoàn nằm ngổn ngang. Nhìn đống đồ quyên góp nì mới thấy đc sức mạnh tinh thần và sức lực của nhà mình, quyên góp cũng siêu mà thu dọn cũng siêu. Một bãi chiến trường như thế mà chúng ta cũng dọn sạch sẽ đc. Tự hào quá xá Tuyệt vời^^……….Siêu cám ơn em Ngựa đã nhiệt tình giúp các anh các chị thực hiện nhiệm vụ. Nhưng “phê bình” là đã làm cho các chị cười ngả cười nghiêng trong nhìu hôm làm cho năng suất cũng bị giảm đi chút ít ^^. lol
8h tối , mọi người có mặt ở nhà em Ngựa để chuẩn bị lên đường, ai cũng hối hả, có gì đó rất chi là hào hứng hiện rõ trên khuôn mặt từng người. Sắp bước vào 1 hành trình khá gian nan, hứa hẹn những tình huống đầy thử thách nhưng có vẻ ai cũng thích thú lắm!! :)Có hơi buồn 1 chút là trưởng ban tổ chức là chị Hà gà ko đi đc cùng đoàn, nhưng anh em vẫn quyết tâm sẽ cố hoàn thành nhiệm vụ đc giao, người ra đi sẽ làm thay nhiệm vụ những người ở nhà. Sau những lời phỏng vấn, những bức hình chụp, cả nhà rục rịch dọn đồ, bì to, bì nhỏ, bì vĩ đại, thùng nhỏ, thùng to, thùng khổng lồ, đều đc anh em bê hết ra xe tải.Mấy cái đèn bin lờ mờ soi để chằng mới buộc, băng rôn khẩu hiệu đều đc căng lên cẩn thận. Các thùng và các bì cũng đc sắp xếp ngăn nắp. 1 cái xe máy đc đi cùng ô tô. Tớ nhớ ko nhầm là có hơn 40 thùng và bì các thể loại tổng hợp đò quyên góp và đồ chúng ta mua tặng các em. Đầy cả 1 cái xe tải. Ấy thế mà còn tận 17 bì quần áo nữa đc gừi về ủng hộ cho bên Thanh hóa, cùng rất nhìu sách vở đồ dùng mà ta còn tận dụng đc. Càng nghĩ càng thấy sao nhóm mình siêu thật !!!!!! lol lol

 

khe nóng 2 - yên bái - p2 - ảnh 1

9h hơn ,mọi người xuất phát ra ga. Chưa bao giờ tớ đi xa mà đc tiễn chân bịn rịn như thế. Tại rất nhìu người tiễn ý, nào chị Kun , Hà pa tai, Trung bati, anh Kiên, chị Hà gà, Tú khỉ ( có thiếu ai nữa ko nhỉ). Chuyến đi nghe sao lâm ly hơn. Hì hết post ảnh những thành viên của chuyến đi, rồi lại post ảnh những thành viên đi tiễn.Nhóm mình quậy tưng bừng làm rộn ràng cả 1 góc ga!!Mọi người ngó nhìn, ta thì vẫn cười, ta thì vẫn chụp, câu chào nhau hứa hẹn, nhắn nhủ bao nhiu thứ. Người đi thì cố gắng, người ở nhà thì cổ vũ tinh thần.
10h đoàn tàu xình xịch rời sân ga, và ko hỉu hum nay là ngày chi mà tàu đông đến vậy, toàn là ngồi ghế phụ mà chen vào ghế chính như đúng rùi ý, hichic.Nhà mình có ghế phải ngồi 4 người. Bon chen chật chột, nhưng mà cũng bình thường thôi.Chỗ Xoài, Việt, Chi công chúa bắt đầu bài bạc, còn ghế tớ và chị Nhung lôi sách ra hát hò. Bên kia bác sĩ Tài , Ngựa em, anh Tiến, anh Hùng thì ngồi măm măm và tán chuyện. Bên góc xa xăm, chị Hương Zin , chị Nghĩa , anh Tú, anh Long có vẻ yên ắng hơn…He, anh Tiến và Ngựa em ngồi luyên thuyên nhưng lại rất chi là có duyên, he mấy bác mấy em cứ quay mặt ra nhìn mấy anh em rùi tủm tỉm cười. Đồng hồ càng tiến tới 12h thì tiếng nói tiếng cười bên góc Ngựa em và anh Tiến càng lớn, đến mức chị Nhung phải quắc mắt nhắc nhở, các hắn mới chìm xuống 1 tí, còn mọi người xung quanh chỉ nhìn 2 tên rồi cười, cái điệu cười pó tay ý chứ. Tớ thì chẳng hỉu sao lại ngủ ngon lành đc 1 giấc trong khi mọi người nói chuyện tán phét như thế, theo như chị Nhung kể thì tớ gật gù hết bên này sang bên kia rùi gật vào vai chị ý. Hị hị, em cám ơn chị đã cho em mượn tạm bờ vai của chị để làm gối nhé !! :xXoài chi, Việt, Chi công chúa, anh Hùng đi ăn thì sau khi về đã ko còn chỗ để ngồi, Xoài chi và Việt phải đứng 1 lúc sau đó mới có chỗ ngồi.Tranh thủ lúc đó Xoài ta tác nghiệp, tuy ko có ảnh để đời nhưng cũng có 1 vài bức gây chú ý. Grin Grin
2h sáng, mọi người chìm vào giấc ngủ, chỉ mỗi mình chị Nhung, tớ với Việt Xoài thức. Chị Nhung thì chắc do trăn trở quá ko ngủ đc, tớ thì do đã ngủ đc 1 tí, còn Việt thì tớ đoán rằng tại Xoài có cái túi tiền siêu to nên hắn ko ngủ mà chỉ ngồi nhìn Xoài ngủ thui!!:))Tớ tranh thủ chụp 1 vòng quanh cảnh mọi người ngủ để ghi lại những khoảnh khắc đáng iu của cả nhà. :)Gío thổi siêu mát, nhìu lúc còn hơi ren rét.Trời tối đen như mực, thỉnh thoảng nhìn thấy loang loáng nước ngập ở bên đường. Chẳng bít rùi mai ra sao, có chăng có bão, có chăng có lũ thì đội chúng tớ nhất định sẽ vượt qua thui. Vạn sự khởi đầu nan mà, ban đầu gặp nhìu khó khăn thì về sau càng may mắn……………Zzz

khe nóng 2- yên bái - p2- ảnh 2

khe nongs2 - yên bái - p2- ảnh 3

 

3h sáng, tàu dừng bánh, mọi người xuống ga, đồ đạc mọi người hô nhau cầm loạn xạ. Trước khi xuống tớ phải kiểm tra thật kĩ tại sợ cái vụ cầm nhầm đồ lần thăm Yên Bái trước lắm rùi. Ở ngoài, Minh và anh Vịnh đã đợi ở cổng ga.Đoàn nhà mình chia thành 2 tốp: tớ, Xoài Chi, anh Hùng, Chi công chúa, Việt vào nhà anh Vịnh. Khổ thân anh ý, bọn tớ 3 con gái thì đc nằm giường, Việt và anh Hùng nằm ghế còn anh Vịnh thì nằm đất!!Hic, cám ơn anh ý nhìu nhìu lần mất!!Lục đục mãi gần 4h sáng nhà anh Vịnh mới tắt đèn đi ngủ . Tốp thứ 2 là mấy bác còn lại về nhà Minh ngủ. Có vẻ về đến nơi là mọi người lên giường đi ngủ lun, nên khi tớ gọi điện hỏi thăm chị Nghĩa thì chị ý đã đáp lại với cái giọng k còn gì ngaí ngủ hơn.

13/07/2010-Giang

Nhật ký được mong đợi nhất tháng 7:…gian nan khe nóng 2 – nối dài yêu thương (phần 1)

Chưa có chương trình nào lại để lại cho tôi nhiều cảm xúc như vậy. Vui có, buồn có, hừng hực lửa có, bất lực có, … Có những lúc làm việc cùng nhau, ôm bụng cười ra cả nước mắt, có những lúc bức bối, bế tắc đến mức… tự kỉ…
Nhưng có một điều mà tôi muốn làm nhất: đó là nói lời cảm ơn tới những người bạn, những người đã đi cùng chương trình, đã ăn ngủ cùng chương trình, đã cùng tôi chia sẻ những niềm vui cũng như khó khăn của lần đầu tiên làm trưởng BTC 1 chương trình lớn.

 
Lần đầu tiên, những vấp váp, những thiếu sót còn nhiều hơn núi… cũng từ đó mà tôi nhận ra rằng chúng ta có khả năng thích ứng thật tuyệt vời! Vấn đề j cũng có thể được giải quyết nếu chúng ta thật sự muốn. Cứ dần dần, chương trình đã đi qua… tuy không oanh liệt như mong đợi, nhưng cũng thật đáng tự hào!
Phải nói rằng, tôi thở phào khi mọi người về đến Hà Nội an toàn… Chương trình có thể gọi là cơ bản thành công, các nhiệm vụ nêu ra đều đã hoàn thành… quan trọng nhất là các em đã nhận được tình cảm của mình, đó là điều tôi trân trọng nhất.

Thật buồn vì lần này k đi cùng mọi người được, k cùng trải qua những niềm vui, sự khó khăn trên đó cùng mọi người. Nhưng tôi hiểu mà, tôi thấm được những khó khăn mà mọi người đã trải qua.
Tôi phát khóc khi họ k cho đoàn ta lên Khe Nóng 2, bồn chồn khi ai cũng mệt mỏi cả rồi, lo lắng k biết mọi người có còn sức và nhiệt để đi đến cùng k…
Tôi theo dõi thời tiết từng ngày.
Tôi hốt hoảng khi anh Vịnh bảo trên đó cũng mưa to, k liên lạc được với các bạn,…
Tôi thấy lo khi Xoài gọi, nói anh Long và Hương ốm…
Hơn j hết, Tôi mong các bạn bình an…
Và tôi vui khi các bạn trở về bình an… tuy cũng hơi “tơi tả” một tẹo…

Khi xem lại những bức ảnh chụp đoàn, chụp các em, tôi ao ước cái ngày chưa đi YB trở lại để t cũng được đi, cũng được lao vào giải quyết khó khăn cùng các bạn (tham quá nhỉ)… Tôi ao ước được ở đó, để nhìn thấy các em trực tiếp, được phát quà, phát kẹo, dạy các em hát múa… Tôi ao ước…

Trong quá trình làm chương trình, phải nói rằng áp lực quá nhiều đối với cá nhân tôi, với c Nghĩa, với các bạn khác thì đôi lúc cũng cảm thấy chán nản… Tôi biết chứ, nhưng những điều tôi làm được cho các bạn quá ít!

Từ bé tới h, tôi luôn quan niệm phải tự mình có ý thức trong mọi việc, đừng để mọi người phải nhắc nhở… Tôi cũng k muốn mình lúc nào cũng kè kè để nhắc nhở người khác… Ai cũng có lòng tự trọng của mình, thật khó chịu khi cứ bị nhắc nhở… Cuộc đời mà, sẽ có người sẽ tự chủ động trong mọi việc được giao, số còn lại là luôn trông chờ vào sự giúp đỡ, nhắc việc của người khác. Tôi thấy thật may mắn khi lần này, được làm việc với hầu hết kiểu người thứ nhất.

Tôi cũng k thể giải quyết được mâu thuẫn giữa cá nhân các bạn với nhau. Và tôi nghĩ mình cũng k cần thiết phải làm vậy! Mỗi người 1 tính! Quan trọng là khi làm việc trong 1 nhóm, chúng ta phải biết bỏ qua cái tôi cá nhân để ngồi lại với nhau, tìm hướng đi cho công việc chung. Có thể lần này sẽ là để rút kinh nghiệm cho những lần làm việc sau…

Một phần nào đó, tôi nghĩ mình cũng là 1 người quan tâm đến người khác. Có thể trong 1 tập thể có nhiều người thì mức độ và tình cảm đối với mỗi người là khác nhau, nhưng các bạn có thể yên tâm là tôi yêu mọi người lắm! Cảm ơn 1 lần nữa vì những j mà các bạn đã làm cùng chương trình.

khe nóng yên bái - ảnh 1

Có quá nhiều điều phải rút ra, đúc kết thành những bài học quý báu, có quá nhiều điều muốn nói, để rồi chẳng biết bắt đầu từ đâu… Tôi được quá nhiều và mất cũng quá nhiều sau chương trình này! Tôi còn muốn nghiêm túc ngồi đúc rút kinh nghiệm, nhưng dường như đã quá mệt mỏi… Tôi chỉ muốn để cuối cùng, mỗi bạn đều cảm nhận được niềm vui mà chtr đem lại, khi được sống cùng nhau trong 1 thời gian k phải là dài chứ k phải những giáo điều cứng nhắc, những buổi họp khô khốc!

khe nóng - yên bái - ảnh 2

Ở ga tàu, chuẩn bị lên đường nào !!!

Nếu 1 ngày nào đó gặp lại nhau, tôi mong các bạn hiểu và thông cảm với những thiếu sót của Ban tổ chức! Và chúng ta sẽ vẫn là những người bạn thật tốt của nhau…
Nếu 1 ngày nào đó, khi chương trình tiếp tục, tôi mong các bạn sẽ vẫn đồng hành và chia sẻ… Lần đó, nhất định sẽ tốt hơn bây h, nhỉ?
Và nếu có thể, hãy cùng tiếp tục làm 1 điều j đó để chương trình được tiếp tục, hàng năm, thậm chí có thể theo quý, hay 1 năm 2 lần. Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ tham gia cùng mọi người.

khe nóng - yên bái - ảnh 3

Cả nhà lên tàu khởi hành.

Vẫn cần làm điều j đó cho những em nhỏ ở những vùng miền xa xôi…


Tôi thật sự muốn biết các bạn cảm nhận thế nào những hôm ở trên Yên Bái… Hãy kể ra cho mọi người cùng biết và cùng hiểu.
Yêu tất cả!

Nhật kí ảnh – Ánh sáng núi rừng 13-18/7/2010

Nhật kí ảnh – Ánh sáng núi rừng 13-18/7/2010

Ảnh đâyy ảnh đây ạ 
Các thành viên vẫn đang tích cực hoàn thành bản thu chi tài chính vì bị phát sinh khó khăn nhiều nên mọi ng vẫn đang thống kê ạ  Em sẽ gửi sau kèm theo thư cảm ơn và nhật kí hoạt động, và đây là hoạt động của nhóm trên YB
Một số hoạt động của Nhóm tại điểm trường Khe Nóng 2 :

Cô Hoa – Đại diện điểm trường lên nhận đồ trao tặng .

Xây dựng tủ thuốc – Trong ảnh là Tài và Tú.

Dạy các em kỹ năng đánh răng – Trong ảnh là Tài đang hướng dẫn các em.

Em Sổng A Bách xung phong lên làm mẫu.

Nhóm cùng với Đoàn thanh niên thôn bản làm đường lên điểm trường

Phạt đá mở đường

Nhóm phối hợp cùng với Thanh niên thôn bản làm hàng rào quanh sân. Vì cái hàng rào này mà các zai nhà mình bị thấm mưa

Tre nứa được các zai thôn bản chặt trên rừng về.

Trong khi đó, các sơn nữ ngồi đọc Tạp Chí Gia Đình

Trao quà học sinh giỏi cho em Vàng Thị Xay. Con đường vào nhà em Xay đã để lại thương tích cho Giang.

Trao quà học sinh giỏi cho em Sổng A Bách và em Sổng Thị Khua. Đây là hai anh em ruột con anh Cha – Hội phụ huynh tại điểm trường.

Trao quà học sinh giỏi cho 2 em Vàng Thị Sáng và Vàng Thị La. Đây là hai chị em ruột con anh Cha – công an viên thôn bản.

Còn đây là phần quà cho em Giàng Thị Thụ – Em này khá ngoan và theo như đánh giá của Giang thì còn khá thông mình và dịu dàng nữa

Đóng lại bàn ghế

Hầu hết bàn ghế đều đã sộc xệch.

Thành quả dạy múa hát của Giang và Hương

Một số hình ảnh khác :

Háo hức đạp xe đạp.


Lúc này là đang chăm chú nhìn anh Tài dạy kỹ năng đánh răng.


Cùng chia màu để tô tranh 


Chiếc váy này hơi rộng, khâu bớt vào cho vừa xinh với em 


Chọn lọc từng cái quần, cái áo để các em mặc vừa.


Em Phượng – em k thích quần, em chỉ thích mặc váy thôi 

Thuỳ Chi’s Photos – Những đứa trẻ ở Khe nóng 2- YB …

mình thật sự thấy nhớ những đứa trẻ dễ thương … rất thích ăn kẹo ở nơi đây…


3 đứa trẻ tới lớp sớm nhất…mình thấy nhớ nhất bé Vai..là e nhỏ nhất trong 3 bé… e có mái tóc cháy nắng…khuôn mặt bầu bĩnh.. cực kì rụt rè…mình thực sự thích bé Vai… nhà bé có 5 chị em gái..bé là đứa t4,sau có 1 em nhỏ và trên là 4 chị nữa…

3 đứa trẻ đầu tiên ngồi trong lớp …

bé Phượng rất lém lỉnh và nhanh nhẹn… khi cùng Chi kính xuống nhà bé (đi nhờ nhà vs — sợ nhất là fai giải quyết nối buồn ở trên núi nên fai tới nhờ cái nhà vs duy nhất ở giữa chốn núi rừng này– gọi là nhà vs cho oai thôi chứ thật ra nó cũng chỉ đc quây 3 mặt rưỡi bằng những tấm gỗ , bên trên có che chắn bởi lá cọ T.T) Phượng hát rất hay và còn hát rất nhiều cho mình nghe nữa… hát nhiều tới mức chẳng cần mình fai nói “e có thể hát cho chị nghe ko ?”mà còn đề nghị “em hát cho c nghe nhé? ”

đây là bé Loan …♥
áo xanh là bé Vàng Thị Sáng … con gái thứ 2 của anh Cha..– chức vụ của anh này mình cũng ko nhớ— nhà bé có 3 chị em… mình cũng rất thích bé Sáng… là đứa trẻ học giỏi trong số 6 em ở đây… năm nay bé sẽ lên lớp 2…mình ấn tượng với bé này sau khi nghe cô giáo nói : ” Sáng đi gọi các bạn tới đây nhé… nhớ dặn các bạn sạch sẽ và mặc áo váy đẹp nhớ không…” gật đầu với cô 1 cái.. bé nhanh chóng chạy đi… hình ảnh đứa bé mặc váy chạy thoăn thoắt trên dốc núi…trong nắng vàng rực rỡ… những đồng xu trắng va vào nhau kêu leng keng trong gió…thoắt 1 cái ko thấy bóng e nữa… 1 ấn tượng sẽ khó phai trong tâm trí mình… chẳng rõ bao lâu sau nữa… đứa trẻ ấy quay lại lớp… theo sau là gần chục em nhỏ khác… ở quanh điểm trường khá nhiều hộ dân… 1 ,2 hộ ở quả núi phía bên trái, bên phải ,đằng trc và đằng sau điểm trường…

bé Sáng năm nay lên lớp 2 còn bên cạnh là bé Khua… chắc mặt hơi nhăn nhăn là vì cái nắng… còn e cũng dễ thương lắm…bé lên lớp 4… là 1 đứa bé đáng yêu lại còn nhiệt tình giúp các anh chị kiểm tra tay bạn nào bẩn chưa lên rửa tay xà phòng khi đc hướng dẫn…

ở điểm trường có 1 cái bể nc.. bên trên bể có đặt 1 tấm gỗ nối với đất núi ở sau để đựng cái vòi nc dắt nc suối ở trên về dùng….

Giao năm nay lên lớp 6…còn Bách lên lớp 5.. cả 2 đứa bé này mặt mũi đều rất sáng sửa đẹp trai… lại còn là 2 trong số 6 em học giỏi nữa
Album · Thuỳ’s Photos · Thuỳ’s Profile

 

Click on people’s faces in the photo to tag them.

khi khát… những đứa trẻ chạy ra bể tìm cái bát uống nc…Ở trên đây,chẳng có ai hay có thời gian để mà đun nc cho ngần ấy đứa trẻ…cô giáo bảo..trẻ ở đây toàn uống nc suối thôi…ko uống nc đun sôi để nguôi đâu… khi ăn cơm trưa… mỗi đứa trẻ có 1 cái thìa và 1 bát nc suối để ăn cơm chung trong 1 cái nồi to mà bọn trẻ tự thổi lấy…

bé Loan… bé xíu… nhưng ko đi học lớp mẫu giáo… vậy mà luôn quanh quẩn ở lớp…đứa bé này có đôi mắt to..lúc nào cũng ươn ướt…cái miệng thì chúm chím …đáng yêu lắm…lúc các bé khác đang học hát thì bé Loan ngủ ngon lành..

trong số 5 đứa trẻ này… mình đã gặp đc bé gái có má núm đồng tiền khi em tới lớp… nhìn đứa bé xúng xính trong cái váy mông… miêng lúc nào cũng mỉm cười … để lộ 2 má lúm đồng tiền.. thật dễ thương..

buổi trưa… những đứa trẻ lúc này đến khá đông… chúng đứng nhìn các anh chị vẩn chuyển từng bao tải , từng cái hộp to, nhỏ tới lớp… trông mặt đứa nào cũng rạng rõ vào háo hức….

 

đứa bé tết tóc 2 bên tên là Thụ.. là chị gái t2 của Vai và Pàng … đứa trẻ này cũng rất dễ thương… bé còn bảo :chị Chi ơi em thích đc học múa và hát…. em thích nhất là cô giáo Thuận vì cô hay dạy múa hát cho chúng em..

 

Chương trình Khe Nóng 2 Yên Bái – Hành Trang và Xuất Phát

Sau đợt quyên góp cho chương trình Khe NÓng 2 Yên Bái (và tập trung tất cả những đồ đã quyên góp được trừ trước nữa của nhóm TNNTin) Gồm có

 

 

Thống kê số lượng đồ mang lên Yên Bái

- Thùng 1: Lạc + 3 cân bột sắn + cá khô + đồ TNV

- Thùng 2: đồ chơi

- Thùng 3: sách lớp 2 (56 quyển) + Thực hành mỹ thuật (13 quyển) + truyện (25 quyển) + tập tô (55 quyển)

- Thùng 4: khăn mặt + bảng đen

- Thùng 5: truyện

- Thùng 6: thuốc cứu trợ (74 phần)

- Thùng 7: Kem đánh răng + bàn chải đánh răng + sách mẫu giáo

- Thùng 8: sách lớp 3 (62 quyển) + sách lớp 4 (79 quyển) + truyện ( >= 30 quyển)

- Thùng 9: 11 bộ sách giáo khoa từ lớp 1 – lớp 5

- Thùng 10: 3 kg đường + đỗ đen + bánh kẹo + xà phòng

- Thùng 11: Bút chữ A + ngòi + bộ thước + pin con thỏ to + 3 bàn chải đánh răng + khăn lau mặt + khăn mặt + bảng đen + 20 hộp phấn + bút chì + hộp 70 bút chì.

- Thùng 12: sách lớp 4 (22 quyển) + sách lớp 5 (62 quyển) + truyện tranh (15 quyển)

- Thùng 13: vở thếp (203 quyển) + vở ô li (60 quyển) + vở cũ (13 quyển) + bút bi đen (50 cái) + bút chì (30 cái ) + máy tính (60 cái) + cẩm nang nha khoa (60 quyển)

- Thùng 14: sách lớp 1 (68 quyển) + sách tự nhiên, sách khác + truyện (11) + tập viết mẫu giáo (85) + miếng ghép màu (12) + tập tô màu (55) + thực hành luyện viết (109)

- Thùng 15: Đài (1)

- Thùng 16: Chăn (1) + hộp bút (33) + 1 lốc (10 bút chì + 1 túi tẩy + 10 hộp màu mingda???)

- Thùng 17 + 18: giấy A4

- Thùng 19: 50 gói bột canh

- Bao 20,21,22,24: gạo (200kg)

- Bao 23: 300 vở + 4 cặp sách

- Bì 25, 29: Quần áo trẻ em

- Bì 26, 28, 30, 31, 32, 34, 35, 36, 37, 38: Quần áo người lớn

- Bì 27: đồ chơi

- Bì 33: 2 túi quần áo trẻ em + chăn + màn

- 1 túi đỏ đựng gạo

- Thùng 39,40,41,42: Mỳ tôm

- 43: cá muối

- 44,45,46,47,48,49 ??? Mỳ tôm

===

Sau đợt quyên góp cho chương trình Khe NÓng 2 Yên Bái (và tập trung tất cả những đồ đã quyên góp được trừ trước nữa của nhóm TNNTin) Gồm có

1 ) 49 Bao + Thùng sẽ mang lên Yên Bái dùng cho chương trình “Vì các em nhỏ Khe Nóng 2 ” + 1 can dầu + 2 xe đạp quyên góp được. Đồ này đã đem lên Yên Bái tối ngày 13/7

2) 17 bao tải quần áo đã phân loại và không phù hợp chương trình Khe Nóng 2 lần này, nhóm xin chuyển tiếp tới các địa chỉ cần thiết tiếp nhận đồ làm chương trình : Nhóm tình nguyện Thanh Hóa – trưa 14/7 nhóm sẽ gửi xe hàng về Thanh Hóa, đã thông báo để các bạn TNV Thanh Hóa tiếp nhận số đồ này.

3) có 2 túi to quần áo sau khi phân loại không phù hợp đem tặng lại cho người nghèo được vì : Quần áo dạ hội, váy, quần áo hiphop…, nhóm xin phép bán số quần áo trên để gây quỹ cho các chương trình thiết thực, để số quần áo này sẽ được chuyển hóa thành tiền mặt thực hiện chương trình : Sắp tới là chương trình Giao Lưu thể thao ngày 27/7 được tổ chức tại làng HỮu nghị việt Nam vào ngày 25/7/2010.

4) Có 1 bao tải sách rất lớn là sách cấp 2 + 2 túi máy tính Casino loại nhỏ phù hợp với thư viện sách Văn Chấn của nhóm Tình Nguyện Niềm Tin, nhóm sẽ bảo lưu và tiến hành thực hiện chương trình lên Văn Chấn – Yên Bái lần 4 để trao tặng.

5) Chi tiết tài chính sẽ được thông báo ngay sau khi ct kết thúc .

17 bao tải quần áo ko phù hợp với ct Khe Nóng 2 YB đã được nhóm chuẩn bị để đem tặng ct quyên góp quần áo cấm Mùa Đông hàng năm của nhóm TN THanh Hóa… nhưng mà bx Giáp Bát đã bị ngập
YB-XuatPhat3 YB-XuatPhat4 YB-XuatPhat5 YB-XuatPhat6 YB-XuatPhat7 YB-XuatPhat8 YB-XuatPhat11 YB-XuatPhat12 YB-XuatPhat13 YB-XuatPhat14 YB-XuatPhat23 YB-XuatPhat27 YB-XuatPhat29 YB-XuatPhat30 YB-XuatPhat33 (1) YB-XuatPhat33 YB-XuatPhat34 (1) YB-XuatPhat34 YB-XuatPhat35 YB-XuatPhat36 YB-XuatPhat37 YB-XuatPhat38

THƯ NGỎ Chương trình : Ánh sáng núi rừng Điểm dừng chân thứ 2: Khe Nóng 2 – Yên Bái – Hè 2010

Đứa trẻ nào sinh ra cũng có quyền được đón nhận tình yêu thương, chăm sóc, được đến trường và được hưởng một môi trường sống, môi trường giáo dục một cách tốt nhất . Nhưng không phải đứa trẻ nào sinh ra cũng được hưởng cái quyền chính đáng đó:

…có những đứa trẻ đi bộ 5 – 6 km đường rừng núi để tới trường bằng đôi chân trần. Lớp học chỉ là những vách liếp được dựng lên tạm bợ, sau mỗi mùa gió bão lại phải dựng lại.

THƯ NGỎ

Chương trình : Ánh sáng núi rừng

Điểm dừng chân thứ 2: Khe Nóng 2 – Yên Bái – Hè 2010

 

Đứa trẻ nào sinh ra cũng có quyền được đón nhận tình yêu thương, chăm sóc, được đến trường và được hưởng một môi trường sống, môi trường giáo dục một cách tốt nhất . Nhưng không phải đứa trẻ nào sinh ra cũng được hưởng cái quyền chính đáng đó:

…có những đứa trẻ đi bộ 5 – 6 km đường rừng núi để tới trường bằng đôi chân trần. Lớp học chỉ là những vách liếp được dựng lên tạm bợ, sau mỗi mùa gió bão lại phải dựng lại.

…các em thích học và đọc sách, nhưng các em không có đủ sách vở, bút viết để thỏa lòng với “cái chữ”. Đồ chơi, báo truyện lại càng là thứ xa xỉ hơn.

…những đứa trẻ đó, tuy tuổi còn rất nhỏ, đã phải sống xa gia đình, tự chăm sóc cho bản thân với những bữa cơm khi sống, khi chín… Gọi là cơm cho lịch sự thôi, bữa ăn chính của các em hầu như là khoai, là sắn…và có những khi là nhịn đói đến trường.

 

Đó là hoàn cảnh của các em học sinh nhỏ tại điểm trường Khe Nóng 2, thuộc trường tiểu học Mỏ Vàng – xã Mỏ Vàng – Văn Yên – Yên Bái.

Bằng những khảo sát và trải nghiệm thực tế vào cuối tháng 5/2010, đồng thời, tiếp nối thành công của Điểm dừng chân thứ nhất tại Trường THCS Hoàng Văn Thụ, xã Đại Lịch – Văn Chấn – Yên Bái, chúng tôi - Nhóm Tình Nguyện Niềm Tinphối hợp cùng diễn đàn yeutretho.com thực hiện chương trình ÁNH SÁNG NÚI RỪNG, với điểm dừng chân thứ hai là Điểm trường Khe Nóng 2 – Văn Yên – Yên Bái với mong muốn giúp đỡ được một phần nào cho các em nhỏ và các hộ dân tại nơi này.

Chúng tôi kêu gọi các cá nhân, tổ chức, các nhà hảo tâm, ban ngành

cùng chung tay chia sẻ

để các em nhỏ Khe Nóng 2 có niềm vui trọn vẹn với cái chữ!

Hiện chúng tôi đang vận động quyên góp :

- Sách giáo khoa, tham khảo, truyện thiếu nhi, báo nhi đồng, toán vui … dành cho học sinh tiểu học; vở viết (vở ô-li)

- Quần áo (đông + hè, nam + nữ) cho người dân Khe Nóng 2 (người lớn + trẻ em), giầy dép (cũ, còn dùng được)

- Đồ chơi, đồ dùng học tập: bút mực, bút chì, tẩy, bảng đen, cặp sách, thước kẻ, màu vẽ, giấy A4…

- Sữa, bánh kẹo, gạo…

Thuốc và các dụng cụ y tế

- Kinh phí tổ chức chương trình “Ánh sáng núi rừng”.

- Phương tiện vận chuyển từ Hà Nội – Khe Nóng 2.

Quý vị và các bạn có thể đóng góp dưới hai hình thức: hiện vật và tiền mặt.

Mọi sự đóng góp về hiện vật xin gửi về các địa chỉ sau:

10h – 20h ngày 03,04/07/2010

  1. Gò Đống Đa – Tây Sơn – Hà Nội
  2. LollyBooks Café – 29 Tô Hiến Thành

Từ ngày 25/06/2010 – 07/07/2010

  1. Số 9b – ngõ 85- phố 8/3 – Hai Bà Trưng – Hà Nội (vui lòng liên hệ trước với bạn Trần Văn Tân - Email:horse_fish_91@yahoo.com)

 

Nếu bạn không thể tới các địa điểm trên, xin để lại Tên + Địa chỉ + SĐT tại forum/web bạn đọc được Thư ngỏ này, chúng tôi sẽ cử người tới nhận đồ trước ngày 7/7/2010.

 

Mọi sự đóng góp về tiền mặt xin chuyển về số tài khoản :

TK Vietcombank: 0611 001 586 412 (chủ tài khoản: Ngô Thị Hồng Nhung)
TK Incombank: 711 216 563 824 (chủ tài khoản: Ngô Thị Hồng Nhung)
TK Agribank: 1507 205 169 955 (chủ tài khoản: Nguyễn Thị Thu Hà)

 

Thông tin chi tiết về chương trình xin vui lòng liên hệ với:

Nguyễn Thị Thu Hà (Trưởng ban tổ chức)

0986 955 079 dupree_maruko@yahoo.com.vn

Trần Thu Hằng (Trưởng nhóm Truyền thông)

0948 126 781 thuhang1507@gmail.com

Đại diện chương trình tại yeutretho.com

Chị : Nghiệp Thị Hải (Emily) (Phó nhóm truyền thông)

0905 666 619 haimne@pri.com

 

Mời các bạn tham khảo thêm về chương trình tại: tinhnguyenniemtin.com

yeutretho.com

 

Hãy chung tay làm một điều gì đó cho các em hôm nay

và cho tương lai của chúng ta ngày mai!

A – Giới thiệu chương trình

  1. Giới thiệu chung

- Tên chương trình: “ÁNH SÁNG NÚI RỪNG”

Điểm dừng chân số 2: Vì các em nhỏ Khe Nóng 2 – Yên Bái – Hè 2010

- Thời gian: 13/7/2010 – 18/7/2010

- Địa điểm: Điểm trường Khe Nóng 2 – Trường Tiểu học Mỏ Vàng – Thị trấn Mậu A – Huyện Văn Yên – Yên Bái.

 

  1. Đơn vị chủ quản

- Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam – Hội Thanh niên tình nguyện Hà Nội

  1. Đơn vị tổ chức

- Nhóm Tình nguyện Niềm Tin

- Đơn vị đồng tổ chức: yeutretho.com

 

  1. Thành phần tham gia

- Nhóm Tình nguyện Niềm Tin

- Các đơn vị tài trợ, giúp đỡ

- Các tình nguyện viên

 

  1. Mục đích – ý nghĩa chương trình

- Vận động quyên góp, giúp đỡ của tất cả các kênh trong xã hội, mang những món quà lên cho các em, động viên các em học tập.

- Cùng các cô giáo dạy các em các kĩ năng chăm sóc bản thân, vệ sinh cá nhân cơ bản.

- Bước đầu xây dựng 1 Tủ thuốc nhỏ tại điểm trường và 1 Thư viện sách, truyện thiếu nhi cho các em.

- Cải thiện môi trường học tập tại chính Điểm trường cho các em.

- Tổ chức liên hoan, giao lưu cho các em, nhằm giúp các em hiểu hơn về cuộc sống, tạo tiền đề cho việc thành lập 1 Nhà văn hóa cho các em nhỏ.

- Tổ chức thăm hỏi và động viên các gia đình, tuyên truyền thêm về lợi ích của việc học tập đối với tương lai của các em.

- Thu hút sự quan tâm của Nhà nước và những tấm lòng hảo tâm, tạo điều kiện tốt hơn cho các xã, huyện miền núi. ( làm đường, kéo điện lên…. )

- Khảo sát, tạo tiền đề cho những chương trình tình nguyện sau.

 

  1. Đối tượng hướng đến

- Các em học sinh mẫu giáo và tiểu học của điểm trường Khe Nóng 2.

- Gia đình các em và nhà trường.

B – Kế hoạch chương trình

Ngày

Thời gian

Công việc

Phụ trách

Ghi chú

T3 – 13/7 21h Ra ga đi Yên Bái TNV
T4 – 14/7 3h Lên tới thành phố Yên Bái
6h Chuẩn bị đồ đạc Nhóm hậu cần
7h Xuất phát lên Khe Nóng 2
12h Tới nơi, gặp các thầy cô TNV ổn định chỗ ăn ở
Cơm trưa Nhóm hậu cần
15h Chuẩn bị cho buổi giao lưu Nhóm hậu cần Chốt lại chương trình
Lắp bóng đèn tại điểm trường
17h Cơm tối
Cùng các cô chạy thử chương trình ngày mai TNV
T5 – 15/7 Giao lưu với các em Nhóm chuyên môn Xem mục 2.b
6h30 TNV dậy chuẩn bị, ăn sáng Nhóm hậu cần
7h30 – 8h Ổn định các em TNV
8h – 11h Chương trình chương trình buổi sáng Nhóm chuyên môn
8h – 10h - Gặp và nói chuyện với già làng, xã Nhóm liên lạc
- Mời đến tham gia chtr chiều
11h – 14h Cơm trưa
Nghỉ ngơi
14h – 16h30 Chương trình giao lưu buổi chiều Nhóm chuyên môn
17h Cơm tối Nhóm hậu cần
Giao lưu với các cô +các em TNV
T6 – 16/7 Tủ sách, tủ thuốc và cải thiện môi trường học tập
6h30 TNV dậy chuẩn bị, ăn sáng Nhóm hậu cần
8h – 11h Cải thiện môi trường học tập Nam + xã đoàn Cả ngày
Chuẩn bị tủ sách, tủ thuốc
Trang hoàng lại phòng mẫu giáo Nữ + các em + các cô
11h Bàn giao tủ sách, tủ thuốc
11h – 13h Cơm trưa Nhóm hậu cần
13h-16h Hướng dẫn các em đọc sách, trò chuyện
Hướng dẫn các cô về các loại thuốc Nữ + các cô + các em
Kết hợp chơi với các em
Tiếp tục sửa sang trường lớp Nam + xã đoàn
17h Cơm tối Nhóm hậu cần
Chuẩn bị quà tặng cho ngày mai
T7 – 17/7 Trao quà cho các gia đình TNV Xem mục 2.c
6h30 TNV dậy chuẩn bị, ăn sáng nhóm hậu cần
8h – 11h Trao quà cho các gia đình TNV
11h – 14h Cơm trưa nhóm hậu cần
Cảm ơn già làng/xã/trường
14h – 17h Đi thăm gia đình các em TNV
17h Cơm tối chia tay các cô + các em nhóm hậu cần
CN – 18/7 Về Hà Nội TNV
6h30 TNV dậy chuẩn bị, ăn sáng nhóm hậu cần
8h – 10h Chào tạm biệt các em và các cô
Đến các gia đình còn lại
10h Lên đường về HN Xe máy
Cơm trưa Trên đường về
Tối Về tới HN

 

C - Xác nhận của Hội liên hiệp Thanh niên Việt Nam – Thành phố Hà Nội

 

 

D - Xác nhận của Trường tiểu học Mỏ Vàng

Và UBND xã Mỏ Vàng – Văn Yên – Yên Bái