Tag archives: cậu chuyện tình nguyện

Chiếc khăn mặt đầu tiên….

Bạn biết không? Nói không ngoa, đây là cái khăn đầu tiên mấy nhóc tì lớp 1-2 này được SỞ HỮU. Nhà cơm đủ ăn có 5 tháng/ 1 năm, nói chi tới nước sạch, đến khăn mặt.

Nhưng mà, với Tình Nguyện Niềm Tin chúng tôi đã nuôi cơm thành công: 40 em nhỏ năm 2016, 70 em nhỏ năm 2017   Ăn cơm trưa để tránh bỏ học buổi chiều
Có nước sạch, khăn mặt, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, khăn mặt để vệ sinh sạch sẽ
Được tặng đầy đủ sách giáo khoa, vở viết, đồ dùng học tập
Được tặng ba lô tái chế từ banner cũ ( tự tay TNV và nhà hảo tâm cắt, may)
Các em được tặng máy lọc nước khỏi dùng điện để uống nước sạch ( vì đã có điện đâu)
Các em được tặng hẳn nhà WC, bể nước to đùng
Hơn cả, là 1 điểm trường, che nắng che mưa, vững chãi, mát mẻ, bàn ghế đủ tiêu chuẩn!
Bố mẹ các em còn được tặng 10 con dê để làm vốn chăn nuôi, dê con giờ đã lon ton ở bản rồi!

Yêu các em, ráng học cho tốt nghen!

Lắng nghe mọi khó khăn của người yếu thế và tìm cách giúp đỡ!

 

Tôi kể bạn nghe…về tình nguyện

Hôm qua nhận được tin dữ, 3 bạn sinh viên tình nguyện đi vùng xa của trường Ngoại Thương, gặp hung tin, đã bị lũ cuốn tử vong. Đây quả thật là một tin đau xót với những người làm tình nguyện và xin được chia buồn cùng gia đình các bạn.

Nhớ lại 6 năm trước, với nhóm tình nguyện Niềm Tin cũng là một kỉ niệm đầy sợ hãi, các bạn có thể nhìn thấy, chương trình Ánh sáng núi rừng số 2, tới với các em nhỏ tại bản Khe Nóng 2 – Yên Bái phải đi qua một con sông thế này, với cách là … bám dây, vô cùng thô sơ và nguy hiểm. Nhóm không biết làm gì hơn là phải dựa vào dân bản địa, khi làm chương trình, khi còn đang ngủ trong đêm, dân bản đã lao vào đánh thức nhóm dậy và nói:
- Dậy ngay, đi qua sông mau kẻo cả tuần lại không về được, lũ về rồi.

Cả lũ phải cuống cuồng thu dọn đồ đạc, tất nhiên là bỏ quên rất nhiều thứ. Và câu chuyện đáng sợ bắt đầu:

Những chiếc xe khi đi qua dòng lũ chảy xiết, thậm chí ngập tới gần nửa bánh xe, chiếc bè nghiêng, lún xuống dòng nước chảy xiết, người đàn ông đưa nhóm qua sông dặn dò:
- Nếu rơi xuống nước, không ai được phép quẫy mạnh, phải thả lỏng chú mới cứu được, nếu không thì chú không thể cứu được đâu.
Con người chống chọi với dòng nước xiết, sự căng thẳng đẩy lên cao độ, người lái bè nhiều kinh nghiệm phải lái bè theo hình cánh cung, để tránh đi áp lực của nước. Đoàn TNV gần 10 người lần lượt qua sông trong sự lo lắng của chị trưởng nhóm, chị đã thậm chí đã hứa với nhóm: “Dành tặng lương 3 tháng cho quỹ nhóm nếu cả nhà về nhà an toàn”.
Bạn phó nhóm khi đó khát nước, do chờ đợt quá lâu thập chí phải lấy túi nilong, múc nước sông để uống, căng thẳng nhìn mọi người qua dòng sông siết đặc.

Nhờ có kinh nghiệm của dân bản, nhóm mới may mắn thoát ra được tử thần.

Thi thoảng, trên báo lại đưa những tin đau xót về việc tình nguyện viên bị tử vong do nhiều nguyên nhân thiên tai, tắm suối, thác, giờ là lũ cuốn. Nhà nước mới chỉ có cái tức thời là công nhận anh hùng liệt sỹ khi các TNV tham gia tình nguyện nếu không may mất đi mạng sống ở địa phương nào đó ?! Thực ra, các nhóm tình nguyện cần lắm những kỹ năng, cảnh báo nguy hiểm, cho các lãnh đội, trưởng nhóm, các TNV mới, như một “bài tập nhập môn” nhất là những mùa hè xanh tình nguyện, bao giờ cũng là mùa mưa lũ nguy hiểm.

“Tâm sự” của Tình nguyện viên trong đội xây trường cho trẻ vùng cao

“Hồi 20 tuổi, bố đánh cũng không dám nghĩ là có thể đi xây nhà vệ sinh nhà tắm trên vùng cao, vì hồi ấy còn …sợ nhiều thứ, sợ cả trong suy nghĩ chứ chưa dám nói tới …làm thử, thế mà cả nhóm cũng liều, quyết tâm làm thật, 1 năm sau là xây nhà vệ sinh nhà tắm, 4-5 cái luôn. Cơ mà còn nhiều bất cập.

Hồi 23 tuổi, thấy là á, nhóm xây được 1 ngôi trường cho đám trẻ mặc quần thủng đít này đi học, đã là cái gì đó to tát lắm, không nghĩ thêm gì luôn, tung tăng cắp đít quay về Hà Nội, lòng kiểu hân hoan.
Hồi 24 tuổi, đi dài hơi hơn, ở lâu hơn, nói chuyện nhiều hơn, ở cùng mọi người nhiều hơn, thế là hiểu thêm nhiều thứ, cộng với ngẩng đầu lên nhìn xã hội, thế là tự nhiên có cảm giác rất… buồn cười, đấy là nghĩ: Chả hiểu mình đi xây trường như thế, chả hiểu là có hại hay có lợi?!, vì hồi ấy chỉ nghĩ: Nếu được đi học, bọn trẻ sẽ học được nhiều cái chữ, nhưng “nhỡ” đỗ đại học, lại ra Hà Nội, hay các thành phố học đại học, xong lại bị quay vào vòng xoáy cơm-áo-gạo-tiền ở Hà Nội mất, nào thuê nhà trọ, ăn ở, chi phí, rồi lương lậu, lại bị như người Kinh, xong là á, “nhỡ” được ngồi văn phòng máy lạnh làm việc, bụng thì béo đầy mỡ, đi tập gym thì lại tốn cả đống tiền. Bán sức lao động rẻ mạt, ngày 10 tiếng đi làm người hầu cho ông chủ đổi lại đồng lương còm, phục vụ mơ ước của kẻ khác, xong cứ thế cun cút như con tu tu tới tận năm 40-45 tuổi, xong lại con cái, a bê cê đê. Hồi đấy là cảm thấy tội lỗi tự mình thấy thế mất 1 thời gian.
Hồi 25 tuổi, lại ở nhiều hơn với bà con biết một điều hay ho là á, với mấy xã nằm tít tìn tịt vùng xa này, cháu nào mà được học đại học là  về quê làm quan luôn : )) toàn phó chủ tịch xã, các thứ các thứ, thế là lại thấy tí tởn yêu đời hơn hẳn. Nhờ có bà chị già, và cả lũ em khờ khờ, thế là cả lũ làm thêm cả vụ ăn trưa cho trẻ, lũ trẻ ngoan ngoãn đi học, không có bỏ học nữa. Rồi thấy dân đói ăn triền miên, ngẫm nghĩ mãi rồi làm kế hoạch mua dê cho các hộ làm giống. Nhìn tụi nhóc đi học đầy đủ vì được ăn bữa cơm trưa ở trường, đủ dinh dưỡng, rửa tay vệ sinh, lại cả răng miệng nữa, nhìn sáng láng như tương lai tụi nó vậy.

Giờ hăm sáu, nhìn lại mấy ảnh tụi nhỏ mà mê, nhìn cơ bụng kìa , trời ơi lên đó, đứa bé xíu lớp 1-2 thôi mà có thể lôi mình vào rừng đào măng, kiếm cái này cái kia ăn được xong gùi cả 1 cái gùi to tổ tướng toàn củi đem về cho ba má, đứa hơn 10 tuổi thì lôi mình vào rừng chặt cây về làm nhà, làm cột, tháo vát rạng ngời, 13 tuổi đã yêu đương, lấy vợ tới nơi  , giờ tâm lý mình cũng thích việc nông ghê gớm, sao mà nhẹ nhàng, thảnh thơi, khỏe mạnh tới vậy, đây cũng là điều nhiều người luôn miệng… ước, nhưng cũng như hồi 20 tuổi của mình, thậm chí còn ko dám ước, nhưng mà không làm, thì bao giờ mới hết ước, mà ước mà không dám thực hiện nó nhỉ? Hai hôm nữa đi thăm tụi nhỏ, xem còn cần làm gì nữa không, xem đám dê có con nào đẻ chưa, háo hức như hồi xây được cái nhà WC đầu tiên vậy : )).”