Tag archives: chuyện tình nguyện

Cùng suy ngẫm về hoạt động tặng quần áo và bản sắc văn hóa

[Xin hãy chia sẻ bài viết này để cùng suy ngẫm]

Đây là những hình ảnh vừa buồn mà lại vừa vui.
Cùng một điểm bản, năm 2012 là quần áo người Dao, đẹp vô ngần.
2015 quay lại, điểm trường thì đã kiên cố, mới mẻ, thiết bị đầy đủ, nhưng chao ôi những bộ quần áo dân tộc kia nay đâu rồi?

Phải chăng chúng ta đã quá dễ dãi khi đưa hàng chục tấn quần áo người Kinh mỗi năm lên vùng núi, đổi lại cái ngắn hạn mà lại làm tiêu diệt đi những bản sắc văn hóa?

Có con số nào cho thấy trẻ em vùng cao chết vì lạnh, chết vì thiếu cái mặc không các bạn?
Hay chỉ có những con số thật sợ hãi về số lượng quần áo dân tộc biến mất ( mà chả ai để ý, chỉ để ý tớ số TẤN quần áo người Kinh chúng đa đem lên rải khắp vùng cao) ?

Liệu rằng bao nhiêu năm nữa, chúng ta sẽ TRIỆT TIÊU hết quần áo người dân tộc, tiến tới sự “đồng hóa vô tâm” vì sự NHIỆT TÌNH của các bạn hiện nay?

Cần lắm các nhóm tình nguyện chuyên về mảng văn hóa, tìm cách khôi phục lại được văn hóa cho họ, tặng cho họ mảnh vải, tặng cho họ vật liệu để họ làm quần áo dân tộc, hay làm cách nào đó đi các bạn :( đừng để cho hình ảnh này sau này trở thành nỗi ám ảnh, tiếc nuối.

P/s: Đây là lý do rất nhiều người hỏi tặng quần áo cũ cho nhóm, nhưng rất tiếc nhóm không muốn nhận :(.

17/3/2016
Hoàng Hoa Trung
Chủ nhiệm dự án “Ánh sáng núi rừng”
Hình ảnh: Bản Sòn Thầu I – xã Malypho – huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu.
3 hình ảnh đầu: 10/2012
1 hình ảnh cuối: 3/2016

Tấm lòng cô giáo Bách Khoa

Cô biết tới nhóm với những dự án được đưa thông tin trên facebook, cô còn biết nhóm có mấy group, website đưa tin những gì, cô tìm hiểu kỹ lắm.

Cô bảo là, cô theo dõi nhóm từ lâu rồi, nhưng luôn thấy nhóm hoạt động rất miệt mài và nghĩ cho đối tượng nhiều lắm, những dự án gây quỹ cô rất thích, thiết thực từ việc tận dụng đồ cũ, bỏ đi tới việc tạo ra một ngôi trường cho trẻ vùng cao.

Cô đã theo dõi từng hoạt động, cô thấy bán cây gây quỹ, cô tìm lên La Foret mua, rồi cô liên lạc, tới tận quán nhỏ nơi bày gốm để mua thêm gốm, cô dành hơn 1h để hỏi han về các thành viên, các thành viên dành thời gian cá nhân ra sao, dành thời gian cho công việc xã hội thế nào.
Cô bảo, chỉ có những người như này hi sinh thì mới có thể tạo ra những điều kỳ diệu, là những ngôi trường, là những con dê, bữa cơm trong lương lai.
Cô luôn đau đáu việc cùng tham gia với nhóm, cô bảo giờ cô đi làm không có thời gian, mà luôn muốn tìm chỗ nào đó để trích một phần lương nhỏ bé làm nghề giáo của mình, tặng cho những người cần thiết, khi cô biết dự án bữa trưa cho trẻ vùng cao, cô thích lắm và sẵn sàng “mỗi tháng cô sẽ ủng hộ 500,000″ cho các em nhỏ vùng cao, mong sao số tiền đến tận tay và không bị hao hụt. Nhóm trấn an cô và hứa làm thật tốt, trân trọng từng đồng của tất cả cộng đồng.

Kể cho cô về dự án 27/7, cô cảm thấy rất xúc động với một giải đấu dành cho người khuyết tật thường niên, cô bảo, cô chẳng chuẩn bị nhiều , cho cô góp 800,000 mua tặng mấy đôi giày cho các em khuyết tật chơi thể thao, rồi hôm đó cô xin đi cùng mọi người xuống làng trẻ nhé.

Cô Tú Anh – Ngành Điện – ĐH BK
5/7/2015